[Edit] Tháp Cách – Chương 27 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 22 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Edit] Tháp Cách - Chương 27

Bởi vì phản ứng của y sau nụ hôn thực sự quá mức trêu chọc lòng người, Tang Lam bị nam nhân kia ôm rồi lại ôm, hôn rồi lại hôn, dưới tán cây, mãi đến khi có chút chịu không nổi mới hơi nghiêng đầu đi, dùng tay che đi đôi môi lại đang áp sát tới của Tạ Lưu Đình.

\”Không thể…\”

Tang Lam mím môi, cố gắng làm ngơ cơn ngứa ngáy đang truyền tới, ánh mắt liên tục đảo quanh, hết nhìn đông lại nhìn tây, chỉ là cố tình không dám đối diện với người đã gần ngay trước mắt.

Vạt áo trước ngực y trong lúc dây dưa đã hơi tán loạn, đường hoàng để lộ ra chiếc cổ trắng nõn cùng xương quai xanh mang sắc độ mềm mại, thoạt nhìn giống như một cánh hoa bị chà đạp tơi tả, đến mức đọng lại cả nhựa hoa.

Tạ Lưu Đình thu mắt nhìn bộ dáng câu nhân trước mắt, đôi mắt phượng hơi cong thành một đường, khác biệt với sự mê loạn nơi Tang Lam, hắn dù trong lúc triền miên thân mật vẫn duy trì vẻ ôn nhuận như ngọc, đoan chính nghiêm chỉnh, chỉ có ánh mắt là không hề che giấu một tia tham luyến chưa đủ.

\”Một lần nữa thôi… Tháp Tháp, chỉ một lần cuối cùng, được không?\”

Tạ Lưu Đình cúi người, áp sát hơn, ánh mắt xuyên qua kẽ tay Tang Lam mà nhìn thẳng vào y. Vừa nói, nam nhân vừa nâng tay, khẽ nắm lấy cổ tay y, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve đoạn xương trắng mịn tựa như ngọc, giọng nói trầm thấp, gần như dụ dỗ.

Vành tai và cổ tay cùng lúc truyền đến cảm giác ngưa ngứa nhỏ vụn, Tang Lam cố gắng trấn định, quay mặt sang chỗ khác, nhưng không ngờ toàn thân lại khẽ run rẩy, lộ ra chút mềm yếu.

\”…… Lúc nãy ngài cũng nói như vậy.\”

Một mặt dùng giọng điệu trầm thấp mà mê hoặc để khẩn cầu, một mặt lại đem y hôn đến không còn sức phản kháng.

Ấy vậy mà y hết lần này đến lần khác mềm lòng, để đối phương theo ý nguyện.

Tang Lam khẽ rụt người về phía sau, giọng nói khàn khàn vì vừa trải qua nụ hôn kịch liệt, suy nghĩ cũng bởi thế mà trở nên mơ hồ trong thoáng chốc —

Những chuyện khác thì không nói làm gì, nhưng vì sao y luyện võ nhiều năm, vậy mà khi hôn môi lại luôn bị người này áp chế?

Nghĩ tới đây, Tang Lam bỗng nhiên quay đầu lại, mang theo vài phần không cam lòng dò hỏi:

\”Ngài không phải là không biết võ sao?\”

Rõ ràng không tinh thông võ công, vì sao ngay cả chuyện này cũng đều chiếm thế thượng phong…

Gần như ngay lập tức, Tạ Lưu Đình đã lĩnh hội được ý tứ của y, nam nhân dừng một thoáng, sau đó trầm giọng bật cười:

\”Ta chưa từng nói qua mình không biết võ. Ngược lại, vì rèn luyện thể thuật, cũng từng học qua chút công phu hữu dụng.\”

\”Chỉ là võ nghệ tầm thường, sợ rằng khiến vương phi chê cười.\”

Tang Lam không nói.

Người này võ công thế nào y không rõ lắm, nhưng chỉ xét riêng phần hơi thở cùng lực đạo, quả thực đã đạt đến trình độ nhất lưu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.