[Edit] Tháp Cách – Chương 22 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 21 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Edit] Tháp Cách - Chương 22

“Chén thuốc này ta không uống, ngươi mang đi đi.”

Tang Lam cầm lấy bát thuốc đưa về phía Chước Thanh, nói xong liền cả người mềm nhũn, thân thể trượt xuống giường, như một con cá chạch trơn tuột, thoắt cái đã trốn vào trong chăn, ngay cả một sợi tóc cũng không lộ ra ngoài.

Chước Thanh tay còn nâng chén thuốc, đứng bên giường chỉ biết bật cười, nhìn cái bọc chăn đang phồng lên ở chính giữa giường.

Tang Lam từ nhỏ thân thể khoẻ mạnh, rất ít sinh bệnh, nhưng một khi đã bệnh thì liền nặng như núi đổ. Y lại cực kỳ ghét uống thuốc, chỉ vì trốn tránh chút cay đắng trong chén thuốc mà thà chịu đựng bệnh trên người thêm vài phần.

Khi còn ở Mạc Bắc, phu phụ Mạc Bắc Vương cùng Tang Lan công chúa từng vì thói quen xấu này của y mà đau đầu không thôi. Mỗi lần y cảm mạo hay phát sốt, cha mẹ và trưởng tỷ đều phải nghĩ hết cách, khổ công dỗ dành mới có thể miễn cưỡng khiến y uống vào vài ngụm thuốc.

Tang Lam hiểu rõ mình hiện nay đang ở nơi tha hương xa lạ, không thể như khi xưa mà tùy hứng. Nhưng sâu trong tiềm thức, dường như vẫn có một cảm giác — rằng ở đây vẫn có người sẵn lòng dung túng y. Mà một khi có người dung túng, y lại dễ sinh ra chút thói kiêu kì đáng yêu kia.

Thấy điện hạ như dự liệu mà cự tuyệt uống thuốc, Chước Thanh khẽ thở dài. Nàng đang định như thường lệ nhẹ giọng dỗ dành, chuẩn bị cùng y giằng co đến khi thuốc nguội lạnh mới thôi, thì động tác đột ngột ngưng lại.

Chén thuốc được đặt lại trên bàn, phát ra âm thanh khe khẽ. Sau đó là tiếng bước chân vang lên, rồi chỉ chốc lát sau, cửa phòng đã bị người khép lại nhẹ nhàng.

Tang Lam vùi mình trong chăn, mãi đến khi xác định người đã thật sự rời đi, mới chầm chậm nhấc chăn lên.

Bị vùi trong chăn quá lâu, lại thêm người vốn đang phát sốt, vừa lộ ra bên ngoài liền cảm thấy có chút choáng váng. Y đang muốn hít chút không khí, nào ngờ vừa mới ló đầu, liền lập tức chạm phải một đôi mắt phượng đen nhánh, ánh nhìn ẩn ý cười thản nhiên.

Phản ứng lại trong khoảnh khắc, Tang Lam lập tức sững người tại chỗ. Vốn dĩ định chui đầu trở lại trong chăn, nhưng nghĩ lại tư thế này chẳng những trốn không được, mà còn có phần ngốc nghếch, y chần chừ một chút rồi dứt khoát ngồi dậy.

Chăn trùm từ đỉnh đầu trượt xuống, chỉ để lộ nửa gương mặt tinh xảo đối diện với người trước mắt.

“…… Ngài vì sao lại trở lại?”

Người kia rõ ràng mới vừa rời đi, lúc đi còn dặn Chước Thanh phải trông chừng y uống thuốc, nhìn bộ dáng là định ra ngoài một hồi lâu, ai ngờ chỉ qua chưa đầy một chén trà nhỏ, đã lại xuất hiện.

“Vương phi còn đang bệnh, ta tự nhiên không thể đi lâu.” Tạ Lưu Đình nhẹ lắc đầu, ánh mắt dừng lại trên người y, thần sắc ôn hòa, hàng mi thấp thoáng che đi ánh nhìn nhu nhuận, “Vẫn còn phát sốt, lại cứ bọc kín như thế chẳng phải càng khó chịu.”

Hắn đưa tay, khẽ vén mớ tóc rủ ở cổ Tang Lam, để lòng bàn tay mát lạnh áp nhẹ lên má đang nóng bừng của y, mang theo chút bất đắc dĩ mà khẽ thở dài:

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.