[Edit] Tháp Cách – Chương 21 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 18 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Edit] Tháp Cách - Chương 21

Tang Lam tỉnh lại trong một gian phòng có chút xa lạ. Nói là xa lạ, nhưng thực ra, nơi này sáng nay y vừa mới đặt chân qua.

Y phục ướt sũng trên người đã được thay ra, thân thể đang nằm trên chiếc giường đệm mềm mại, theo tâm thần dần thả lỏng cũng thoáng chìm vào yên tĩnh.

Y không lập tức cử động, chỉ lặng lẽ nằm yên, giãn người ra, ngước nhìn tán màn treo phía nóc giường, trầm mặc đến xuất thần.

Tuy mỗi ngày đều như thể an nhàn mà ở trong viện mình, không ra đại môn, chẳng bước tiểu môn, nhưng chỉ có chính y mới rõ—mỗi ngày đều phải gắng sức duy trì cuộc sống đơn điệu bất biến ấy, cưỡng chế đè nén mọi tò mò và khát vọng hướng ra thế giới bên ngoài. Y học theo dáng vẻ chín chắn, ổn trọng của a tỷ, xử sự như người trưởng thành—tựa như một con chim ưng vốn tung cánh giữa trời xanh, nay lại bị ép gập cánh, buộc phải học theo lối đi chậm chạp của gia cầm nơi mặt đất.

Vừa gò bó lại vừa khổ sở.

Thì ra, a tỷ trước nay luôn cực khổ như vậy sao…

Mang trên vai kỳ vọng của bao người, phải cố gắng trưởng thành để trở thành một người thừa kế xứng đáng, lại còn phải chăm sóc y—kẻ chẳng khác nào con ngựa hoang bất kham.

Tang Lam nhắm mắt lại, đem những cảm xúc ngổn ngang trong lòng chậm rãi ép xuống.

Hiện tại nghĩ đến những chuyện ấy cũng chẳng ích gì, ngược lại chỉ làm ra vẻ. Lúc này, điều quan trọng nhất là làm tốt việc mà mình nên làm.

Nghĩ đến đây, Tang Lam trở mình, chống tay lên giường, định ngồi dậy.

Chỉ vừa mới cử động, liền nghe bên cạnh vang lên một tiếng bước chân vội vã.

“Điện hạ!”

Là Chước Thanh.

Tang Lam được người đỡ dậy, y khẽ mở mắt, ánh nhìn dừng lại trên thân ảnh thiếu nữ trước mặt.

Chước Thanh từ nhỏ đã điềm đạm, chín chắn như một tiểu đại nhân. Thế nhưng giờ phút này, nàng lại có vẻ hơi chật vật: vành mắt ửng đỏ, mái tóc bên tai hơi rối loạn, thậm chí cả trên người cũng vẫn mặc bộ y phục nàng từng mặc trước khi y rơi xuống nước.

Sau khi đỡ Tang Lam ngồi dậy, Chước Thanh trước tiên dâng một chén nước ấm để y nhuận giọng, rồi lại cẩn thận khoác thêm cho y một chiếc áo choàng mỏng. Làm xong mọi việc, nàng chỉ khẽ mím môi, cúi đầu đứng im một bên, không nói một lời.

Không cần đoán cũng biết vì sao nàng lại như vậy. Tang Lam âm thầm thở dài, đưa tay nhẹ nhàng kéo nhẹ vạt tay áo đang rũ xuống bên người nàng.

“…Chước Thanh?”

Hành động ấy tựa như một chiếc khóa bị vô tình mở ra. Thiếu nữ vốn căng mình giữ im lặng, chỉ cần một động chạm dịu dàng ấy liền vỡ òa như nước lũ.

“Điện hạ… thực xin lỗi, đều là Chước Thanh sơ suất, không chăm sóc chu toàn cho ngài.”

Nàng dường như đang cố gắng kiềm chế để không thất thố trước mặt y, nhưng cuối cùng vẫn không thể ngăn được nước mắt tuôn rơi. Từng giọt lặng lẽ chảy xuống, rồi lại bị nàng vụng về lau đi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.