[Edit] Tháp Cách – Chương 17 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 20 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Edit] Tháp Cách - Chương 17

Đêm khuya, Tang Lam bị một âm thanh trong mộng đánh thức.

Gần như ngay khi tiếng nói của Từ Ảnh vang lên bên ngoài màn giường, Tang Lam lập tức mở bừng mắt.

\”…Xảy ra chuyện gì vậy?\”

Tang Lam vội vã vén màn, một tay mang giày vớ, tay kia nhận lấy áo choàng từ Từ Ảnh và khoác lên người.

Phản ứng của y lớn như vậy cũng không khó hiểu – bởi Từ Ảnh vốn luôn ẩn thân trong bóng tối để bảo vệ y. Nếu không phải chuyện thật sự khẩn cấp, hắn sẽ tuyệt đối không hiện thân.

Thế nhưng, khi y lần nữa hỏi chuyện gì đã xảy ra, vẻ mặt Từ Ảnh lại hiện lên chút do dự.

\”Rốt cuộc là có chuyện gì?\” Tang Lam khẽ nhíu mày.

Từ Ảnh trước nay làm việc luôn trầm ổn quả quyết, rất hiếm khi để lộ vẻ ngập ngừng như thế. Gần như ngay khoảnh khắc đó, trong lòng Tang Lam đã hiện lên một suy đoán: \”Chuyện này… có liên quan đến Úc Vương?\”

Vừa dứt lời, người trước mặt liền khựng lại thấy rõ.

Từ Ảnh chắp tay thi lễ, sau đó hạ giọng nói:

\”Đúng vậy. Thuộc hạ khi đang canh gác trên nóc nhà thì chạm trán một hắc y nhân. Võ công người ấy ngang ngửa với thuộc hạ. Ban đầu thuộc hạ tưởng là thích khách tới ám sát, nhưng lại không cảm nhận được chút sát ý nào từ phía đối phương. Hơn nữa, sau một hồi giao thủ ngắn ngủi, hắn liền bỏ đi, còn chỉ ra một hướng rời khỏi.\”

\”Thuộc hạ e đó là kế \’điệu hổ ly sơn\’, nên không dám truy đuổi quá xa. Chỉ thấy được… người kia rời đi theo hướng tẩm viện của Úc Vương điện hạ.\”

Nghe vậy, Tang Lam hơi cụp mắt, nét mặt bình thản không lộ cảm xúc.

\”Gặp chuyện như thế, ngươi hoàn toàn có thể đuổi theo. Ta tự biết cách bảo vệ mình.\”

Từ Ảnh càng cúi đầu thấp hơn, thái độ càng thêm cung kính, nhưng lời nói lại đầy rõ ràng và dứt khoát:

\”Thuộc hạ từ đầu đến cuối chỉ phụ trách an toàn của điện hạ. Những người khác – vốn không thuộc phạm vi trách nhiệm của thuộc hạ.\”

Khi Từ Ảnh nói ra những lời này, vẻ mặt hắn không chút biến sắc, giọng điệu cũng trầm ổn lạnh nhạt. Giữa đêm hè oi ả, vậy mà lại khiến người ta lạnh đến tận xương.

Tang Lam biết rõ, những gì đối phương nói và làm – đều không hề sai.

\”Thôi vậy.\”

Tang Lam chỉ để lại một câu như vậy rồi xoay người, định bước ra ngoài cửa.

Nhưng cánh tay của Từ Ảnh chợt giang ra bên cạnh, chặn lại hành động của y.

Trên gương mặt Từ Ảnh hiện rõ vẻ không tán đồng. Giọng nói có phần nhấn mạnh, nhưng lại giống như chỉ đang thuật lại một sự thật hiển nhiên:

\”Điện hạ xin dừng bước. Võ công người kia cực kỳ cao cường, cho dù ngài đuổi theo, e là cũng chưa chắc chiếm được lợi thế.\”

\”Hơn nữa,\” hắn ngừng lại một nhịp, giọng nói trầm thấp xuống vài phần, mang theo hàm ý khó phân rõ thiện ác, \”nếu vị kia thật sự gặp chuyện không may, với điện hạ mà nói… chẳng phải là chuyện vừa khéo hay sao?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.