Tảng sáng, sự yên tĩnh trong tiểu viện bị tiếng gọi trong trẻo của Chước Hoa phá vỡ.
\”Điện hạ!\”
Khi Chước Hoa bước nhanh vào sân với những bước chân nhẹ nhàng, Tang Lam vừa vặn kết thúc một bài quyền pháp. Y đang điều tức thu khí, vừa cúi người vừa ngẩng đầu lên, liền thấy bóng dáng thiếu nữ hối hả chạy đến.
Chước Thanh vì việc gấp mà tạm thời vắng mặt, trong viện lúc này chỉ còn lại mình Tang Lam. Không ai ngăn cản Chước Hoa giữ chút ổn trọng, nên nàng không kìm được giọng, giống như một trận gió ùa đến trước mặt y.
Tang Lam tiện tay lấy khăn bên cạnh lau mồ hôi trên má, rồi cầm ly trà nhấp một ngụm. Lúc này, y mới chậm rãi nâng mắt, nhìn thiếu nữ trước mặt hỏi: \”Có chuyện gì vậy?\”
Vì luyện công nên tóc dài được buộc gọn cao sau đầu, vài sợi tóc mai lấm tấm mồ hôi dính vào hai bên má. Sáng sớm trời vẫn còn lành lạnh, thân ảnh thiếu niên thanh nhã đoan chính đứng giữa làn hơi nước mỏng lượn lờ tỏa ra từ người do nội tức vận hành. Ánh mắt sau rèn luyện càng thêm trong sáng, thần thái tươi sáng, tràn đầy sức sống, lộ ra khí chất hiếm có ở tuổi này.
Dù là Chước Hoa, người đã ở bên hầu hạ nhiều năm, cũng bất giác ngẩn người, không khỏi đỏ mặt vì xúc động mà buột miệng khen:
\”Điện hạ, hôm nay người thật sự còn đẹp hơn lúc bình thường!\”
Rồi nàng lại tò mò hỏi: \”Nhưng mà, sao hôm nay người lại đột nhiên nghĩ đến chuyện luyện công vậy?\”
Tang Lam tạm ngưng động tác đang lau tay, hơi ho khẽ vài tiếng, có chút ngượng ngùng vì bị hỏi trúng, đáp: \”Cũng không có gì…\”
\”Chỉ là cảm thấy không thể cứ tiếp tục sống như vậy.\”
Y biết, từ sau khi đến Đại Thịnh, việc luyện võ của mình đã bị bỏ bê. Ban đầu là vì cảm thấy mình chỉ sống trong viện này, không đến nỗi gặp phải hiểm nguy gì. Nhưng mấy ngày trước đây, cuộc đối thoại với Tạ Lưu Đình đã khiến y bừng tỉnh.
Chỉ cần liên quan đến hoàng thất, bất luận là người hay là việc, thì tuyệt đối sẽ không có cái gọi là \”an toàn tuyệt đối\”. Cho dù y không hề có ý tham dự vào bất kỳ tranh đấu nào, nhưng nếu một ngày nào đó thật sự xảy ra biến cố, y cũng cần có năng lực tự bảo vệ mình.
\”Nhưng bị ngươi nói như vậy, dường như ta dạo gần đây đúng là có phần lười nhác thật.\”
Tang Lam nghiêng mặt, nét mặt như vầng trăng non, khóe mắt hơi cong lên, ánh nhìn dừng lại nơi đuôi lông mày, khiến cho cả người y thoáng chốc toát lên một phong thái ung dung, phóng khoáng đầy khí chất.
\”Điện hạ nói vậy thật oan uổng rồi,\” Chước Hoa chớp mắt, đôi mi cong cong, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười, \”Ngài vốn đã là người võ nghệ cao cường, dù có buông lơi mấy ngày cũng chẳng ảnh hưởng gì cả.\”
\”…… Miệng mồm ngọt thật.\” Tang Lam liếc nàng một cái, ánh mắt chứa ý cười nhàn nhạt.
\”Được rồi, không nói chuyện này nữa.\” Chước Hoa quá hiểu tính tình điện hạ nhà mình, biết nếu còn tiếp tục, e là nàng sẽ bị kéo vào luyện võ chung, liền vội vàng lái sang chuyện khác.