Ngày ấy, trên đường trở về phòng, bầu không khí lặng lẽ đến khác thường.
Ánh nắng ban mai rải xuống mặt đường lát đá rộng mở, bên đường chim chóc ríu rít chuyền cành, hai bóng người song hành, tuy gần trong gang tấc mà lại như xa tận chân trời, tựa hồ vĩnh viễn chẳng thể giao nhau.
Tang Lam khi ở cạnh người khác vốn đã ít lời, huống chi ở bên Tạ Lưu Đình, càng thêm cẩn trọng dè dặt. Y luôn giữ nguyên tắc \”có thể không nói thì không nói, có thể bớt lời thì bớt lời\”. Vì vậy, sau khi cảm nhận được tâm tình Tạ Lưu Đình không mấy tốt, y liền càng trầm mặc, chỉ lặng lẽ đi theo phía sau nam nhân.
Đoạn đường này không dài, chẳng mấy chốc đã tới nơi.
Thấy Tạ Lưu Đình không có ý định cùng y vào phòng, Tang Lam khẽ nghiêng người cáo từ, giơ tay định khép cửa lại.
Cánh cửa đang dần khép, khuôn mặt trầm lặng của nam nhân cũng sắp khuất khỏi tầm mắt. Tang Lam vừa định thở ra một hơi, thì bên ngoài đột nhiên có một bàn tay trắng thon luồn qua khe cửa.
Y cả kinh, vội vàng tay mắt lanh lẹ đỡ lấy cửa, mở ra một khoảng nhỏ.
\”…… Vương gia còn có chuyện gì?\”
\”Mới vừa rồi,\” Tạ Lưu Đình hơi dừng lại, trong mắt lộ ra chút u uất, nhưng không giống đang trách y, mà như đang trách chính mình.
\”Là ta ngữ khí không tốt.\”
\”Vương phi chớ để trong lòng, ta……\”
Nam nhân cụp mắt, nhẹ nhàng thở dài.
\”Ta sẽ không như vậy nữa.\”
Tang Lam khẽ giật mình. Lời lẽ ban nãy vốn dĩ cũng không nặng, hơn nữa đối phương dù sao cũng là Vương gia tôn quý, cần gì phải hạ giọng xin lỗi với y như thế?
Y nhẹ lắc đầu: \”Không sao, ta không để tâm, Vương gia không cần bận lòng.\”
Nghe vậy, sắc mặt Tạ Lưu Đình cũng không vì thế mà dịu đi. Y chăm chú nhìn khuôn mặt của Tang Lam một lát, môi mỏng khẽ mím, tựa như còn muốn nói gì đó, song cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài nhè nhẹ.
\”Sáng nay tiến cung vất vả, vương phi hẳn cũng đã mệt rồi. Nghỉ ngơi đi.\”
\”Vương gia đi thong thả.\”
Tang Lam thu tay áo, hơi cúi người hành lễ. Lần này, y đứng yên tại cửa, dõi mắt nhìn theo bóng lưng Tạ Lưu Đình rời khỏi viện môn, rồi mới lặng lẽ lui vào, khép lại cánh cửa phòng phía sau.
Sau khi rời khỏi tẩm viện của Tang Lam, Tạ Lưu Đình cũng không lập tức rời đi, mà chỉ một mình đứng ngoài tường viện, nửa người tựa vào vách, hiếm khi để mặc cho suy nghĩ mặc sức phiêu tán.
Tiểu sư tử của hắn… thật sự quá mức nhạy cảm, cũng quá cẩn trọng.
Vốn dĩ đã vất vả lắm mới khiến đối phương buông lỏng đôi chút cảnh giác, vậy mà chỉ qua một trận gió lay cỏ động lần này, móng vuốt vừa mới thò ra một chút, e rằng lại bị thu về mất rồi.
Thế nhưng –
Tạ Lưu Đình giơ tay đặt lên ngực, nơi ấy tựa như bị một vũng đầm lầy nặng nề quấn lấy, rõ ràng không có thương tích hay bệnh tật gì, lại mơ hồ khiến hắn nghẹt thở.