[Edit] Tháp Cách – Chương 11 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 29 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Edit] Tháp Cách - Chương 11

Cuối xuân, trời quang mây tạnh, ánh dương nhu hòa chiếu khắp chốn. Nơi nào có thể tiếp xúc đến ánh sáng, dù là sông ngòi, hồ hải hay ao nhỏ nhân gian, đều trở nên trong suốt rạng rỡ, phản chiếu một mảnh quang minh thanh khiết.

Tang Lam ngồi bên hồ nước sạch trong đến mức có thể soi rõ bóng mình, khẽ giơ tay, tung ra một nắm thức ăn cho cá, \”bá\” một tiếng rơi xuống mặt nước. Chỉ trong chớp mắt, mặt hồ vốn tĩnh lặng như gương bỗng nổi lên từng đợt bọt khí trong vắt, theo đó là một mảnh sắc thái rực rỡ lưu chuyển trồi lên từ đáy ao.

\”Bọn chúng trông thật ngốc.\”

Nhìn bầy cá trong ao tranh nhau giành thức ăn, Tang Lam im lặng hồi lâu, rốt cuộc mới lẩm bẩm buông ra một tiếng cảm thán.

Từ khi y bẩm báo thân thể đã khỏi, chỉ hai ngày sau, Lăng Thích liền dẫn theo mấy người thợ đến viện của y, mất gần nửa ngày trời để tu sửa một góc ao nhỏ.

Khi ấy Tang Lam từng hỏi, Lăng Thích chỉ cười bảo đây là an bài của Úc Vương. Y cũng không rõ dụng ý trong đó, cho đến khi ao đã hoàn chỉnh, nước chảy thông suốt, truy hỏi kỹ mới biết – là Tạ Lưu Đình thấy y khỏi bệnh nhưng lại không hề bước ra khỏi viện nửa bước, e y ở lâu mà sinh phiền muộn, nên mới cho người dựng hồ nuôi cá, lấy đó làm vật tiêu khiển.

Tang Lam khi ấy chỉ cảm thấy hành động này thật phí sức vô ích. Vui buồn của y vốn chẳng liên can gì đến người nọ, bởi y đặt chân đến nơi này, vốn dĩ chưa từng ôm tâm tư cầu an dưỡng lạc.

Thế nhưng, người kia lại một lần nữa khiến y phải thừa nhận: nam nhân ấy, so với tưởng tượng ban đầu của y, còn tốt hơn rất nhiều.

Mãi đến về sau, Tang Lam mới biết – mấy con cá mà y khi trước lẩm bẩm gọi là \”ngốc\”, con nào con nấy đều là giống hiếm khó tìm, giá trị ngàn vàng.

Lại tung thêm vài nắm thức ăn, Tang Lam cúi đầu, một tay vươn xuống hồ, để làn nước mát lạnh lướt qua cổ tay.

Y vốn nghĩ, lũ cá kia sẽ vì sợ hãi mà tản ra bốn phương tám hướng, chẳng ngờ mấy con cá chép mập mạp đỏ sẫm lại thi nhau bơi đến bên tay y, thân thể tròn trĩnh cọ qua cọ lại nơi cổ tay, khiến y ngứa đến nhịn không được giật nhẹ, lại bị đám cá ngốc kia cho là đang cùng chúng đùa giỡn, từng chiếc đuôi mảnh như lụa càng vẫy càng hăng hái.

\”Thực sự là ngốc quá.\” Tang Lam nhìn đám cá kia, thấy chúng chẳng buồn ăn mồi, chỉ lo lượn lờ quanh tay mình, bất giác chau mày, nghi hoặc nói: \”Cá Trung Nguyên tuy xinh đẹp thì có xinh đẹp, nhưng xem ra chẳng những không biết sợ người, mà còn chẳng được thông minh cho lắm.\”

Chước Thanh ở một bên nghe thấy, liền khẽ che miệng cười: \”Điện hạ chưa biết, đàn tiểu gia hỏa này vốn kiêu ngạo vô cùng. Trước đây, mỗi khi ta cùng Chước Hoa đem thức ăn đến, chúng ăn no rồi liền lập tức quay đầu bỏ đi, ngày thường cũng chỉ rúc vào góc ao giả chết. Duy chỉ có khi điện hạ xuất hiện, mới ra dáng thân thiết như thế.\”

Tang Lam nghe vậy chỉ nhướn mày, không bày tỏ ý kiến.

Tuy đám cá kia nhìn qua có vẻ ngốc nghếch, nhưng kỳ thật lại có đôi phần thú vị. Lúc nhàn rỗi vô sự, y cũng có thể cùng bọn chúng đùa chơi đôi chút, xem như tiêu khiển..

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.