[Edit] Tháp Cách – Chương 10 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 29 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Edit] Tháp Cách - Chương 10

Sau ngày hồi phủ kết thúc xuân sưu, Tang Lam liền sai Chước Hoa lấy cớ với bên ngoài rằng thân thể không khoẻ, từ đó trở đi suốt sáu, bảy ngày liền chưa từng bước chân ra khỏi viện môn.

Nguyên nhân chủ yếu chính là bởi hành động quá mức nổi bật trong lần săn thú ấy – điều này vốn không nằm trong dự định của y. Vì để tránh thu hút thêm sự chú ý, y chỉ có thể kiếm một lý do hợp tình hợp lý để thoái lui, tạm thời lui khỏi tầm mắt người đời. Dù gì kinh thành mỗi ngày đều có vô số chuyện mới mẻ phát sinh, y chỉ cần yên tĩnh mấy hôm, nói không chừng rất nhanh sẽ chẳng còn ai nhớ tới chuyện của y nữa.

Còn nguyên nhân thứ yếu… lại là bởi câu nói của Tạ Lưu Đình đêm đó, thực sự khiến y có chút trở tay không kịp. Khi ấy, y hoàn toàn chưa hiểu rõ ý tứ trong lời đối phương. Đến khi muốn tìm cơ hội dò hỏi lại, mới phát hiện đã bỏ lỡ thời điểm thích hợp nhất.

Trong bầu không khí mơ hồ có chút xấu hổ kia, Tang Lam bỗng sinh ra chút tâm tư muốn tránh né.

May thay, Tạ Lưu Đình dường như cũng âm thầm hiểu được ý tứ của y, rất phối hợp mà sai người mời ngự y đến chẩn mạch. Từ đó, tin tức y \”nhiễm bệnh\” liền thuận lý thành chương mà lan truyền ra ngoài.

Không chỉ như vậy, vị ngự y mà Tạ Lưu Đình mời đến, ngay từ lần đầu tới chẩn trị đã tỏ rõ thái độ. Sau khi bắt mạch một lần, y chỉ đưa ra kết luận đơn giản: “Vương phi điện hạ cảm nhiễm phong hàn,” đồng thời dặn dò cần nghỉ ngơi trong một khoảng thời gian. Thế nhưng từ ngày đó trở đi, y mỗi ngày chỉ ghé phòng Tang Lam chừng một nén nhang thời gian, rồi rất nhanh cáo lui.

Điều này lại khiến Tang Lam – vốn đang lo lắng bị hỏi han dò xét – thở phào nhẹ nhõm.

Ngày hôm sau khi ngự y đến khám, Lăng Thích liền thông qua Chước Hoa truyền tin cho y, nói rằng vị ngự y kia là một trong những người y đức cao trọng nhất Thái Y Viện. Từ khi mẫu phi của Úc Vương – Gia quý phi – còn sống, ông ta đã phục vụ trong cung, từng nhận ân huệ từ Gia quý phi, y thuật tinh thông tuyệt luân. Tình trạng sức khoẻ vốn yếu của Úc Vương từ nhỏ đến lớn, cũng đều do một tay ông chăm sóc, rất hiếm khi để người khác nhúng tay vào.

Nói cách khác, vị ngự y này trên thực tế đã là nửa người trong Úc Vương phủ.

Lăng Thích thân là tổng quản, đương nhiên không thể tùy tiện đem việc này tiết lộ cho người ngoài, mà phần lớn khả năng là Tạ Lưu Đình đã sớm bày mưu tính toán. Đối phương không cần trực tiếp nói nhiều, chỉ dùng hành động biểu đạt rõ ràng: Mọi việc trong phủ đều đã được hắn an bài thỏa đáng, Tang Lam chỉ cần an tâm “dưỡng bệnh”, không cần phải vì bất kỳ chuyện gì khác mà phân tâm.

Lần này lại là vì người nọ mà thiếu nợ một đoạn nhân tình.

Tang Lam rũ mắt, lặng lẽ.

\”Vương phi điện hạ?\”

\”…Ân?\”

\”Điện hạ hôm nay cảm thấy thế nào?\”

Tang Lam chớp mắt. Trước mặt là ngự y với dáng vẻ hiền từ, những lời hỏi han tuy nghe qua có vẻ đơn giản, nhưng trong đó hàm chứa bao điều thăm dò kín đáo.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.