[Edit] Thần Thám Bị Vạn Người Ghét Dùng Tiền Tỷ Mua Lòng Người – ☀️ Chương 75: Buộc tóc – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Thần Thám Bị Vạn Người Ghét Dùng Tiền Tỷ Mua Lòng Người - ☀️ Chương 75: Buộc tóc

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

🍁🍁🍁

Âm thanh từ tầng lầu bên cạnh bất chợt trở nên ồn ào.

Tiếng ly chạm nhau, tiếng thìa va vào bát đũa, tiếng nhân viên phục vụ gọi món xen lẫn, kèm theo mùi thơm của món ăn Quảng Đông lan tỏa trong không trung, tất cả tạo thành một bầu không khí náo nhiệt và ẩm ướt của phố xá về đêm.

Trên sân thượng của nhà trọ không có đèn. Ánh sáng vàng vọt từ dãy nhà bên cạnh hắt lên, đổ xuống gò má của Quan Ứng Quân một bóng tối nhạt, làm nổi bật sống mũi cao thẳng của hắn.

Hai người chạm trán nhau, mũi chạm mũi.

Giản Nhược Trầm nóng đến đổ mồ hôi, máu trong người sôi trào, âm thanh tim đập dội vào màng nhĩ từng nhịp rõ ràng, hòa lẫn với nhịp thở rối loạn của Quan Ứng Quân.

Hơi thở càng hỗn loạn hơn.

Cậu hơi nghiêng đầu, đặt một nụ hôn lên khóe môi Quan Ứng Quân, giọng khàn khàn nhẹ bẫng: \”Em biết rồi.\”

Giản Nhược Trầm vừa chạm vào liền rời đi ngay.

Cậu cảm thấy dạ dày không còn căng tức như lúc nãy nữa, nhưng lại sợ Quan Ứng Quân sẽ hôn tiếp, bèn tìm cách chuyển chủ đề: \”Em muốn ăn cá chiên giòn.\”

Bàn tay Quan Ứng Quân vẫn đặt trên gáy cậu, nhẹ nhàng bóp hai cái, rồi bật ra một tiếng cười trầm khàn, mang theo chút kiềm nén đầy ẩn ý.

Giản Nhược Trầm cảm thấy vùng gáy tê dại và ngứa ngáy, cơn tê lan dọc theo cột sống, khiến người ta không yên nổi.

\”Đi thôi.\” Quan Ứng Quân nói.

Hắn giơ tay, chậm rãi vuốt lại mái tóc rối của Giản Nhược Trầm. Nhìn thấy chiếc đuôi ngựa đã lỏng ra, hắn liền tháo dây buộc, tỉ mỉ buộc lại cho cậu, sau đó vuốt phẳng chiếc áo có chút nhăn nhúm của thiếu niên.

Giản Nhược Trầm giơ tay lên sờ tóc, cảm thấy buộc chắc chắn hơn hẳn lúc mình tự làm: \”Anh biết buộc tóc à?\”

\”Có một buổi sáng, em nói em không biết buộc.\” Quan Ứng Quân giơ tay lên, dùng đốt ngón tay trỏ cọ vào má cậu, \”Đi thôi, đi ăn cá chiên giòn.\”

Giản Nhược Trầm đứng yên trong gió một lát cho mặt bớt nóng, rồi mới quay đầu đi về phía Quan Ứng Quân.

Nhà trọ này xây trên một sườn đồi nhỏ, bậc thang tối tăm và ẩm ướt, không có nhiều người qua lại.

Quan Ứng Quân cụp mắt, đầu ngón tay vô tình chạm vào Giản Nhược Trầm, sau đó hắn nắm lấy tay cậu, siết chặt trong lòng bàn tay mình.

Hai người im lặng đi được một đoạn.

Phía trước vang lên giọng cười nói sảng khoái của mấy người đàn ông.

\”Anh Lâm, lần này nhờ cả vào anh đấy.\”

\”Anh em với nhau, chuyện nhỏ thôi mà.\”

\”Không thể nói như vậy được…\”

Quan Ứng Quân lập tức buông tay.

Giản Nhược Trầm cũng nhanh chóng nhét tay vào túi áo, tiếp tục bước đi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.