Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Ban ngày và ban đêm ở bờ biển có sự chênh lệch nhiệt độ rất lớn.
Giản Nhược Trầm nói xong câu này lại thấy ngứa mũi, quay người hắt hơi hai cái liên tiếp.
Quan Ứng Quân kéo khóa chiếc áo khoác gió màu đen, dứt khoát cởi ra, vung tay ném về phía trước.
Vạt áo khoác vẽ nên một đường cong trên không trung, mang theo hơi ấm đáp xuống vai cậu.
Giản Nhược Trầm ngửi thấy mùi hương trên người Quan Ứng Quân.
Không phải mùi trà hay thuốc lá, mà giống như mùi bạc hà sau khi bị vò nát, nhưng lại không hoàn toàn như vậy.
Khô ráo và lạnh nhạt, rất đặc biệt.
Quan Ứng Quân kéo cổ áo khoác gió lên, \”Tay.\”
Giản Nhược Trầm ngước mắt nhìn hắn, khẽ nói: \”Thôi.\”
Quan Ứng Quân rũ mắt, nắm lấy vạt áo khoác gió, đặt đầu khóa kéo vào đúng vị trí, kéo lên trên. \”Lúc này mà bị bệnh thì không đáng. Em vừa phải đi học, lại vừa làm ở cục cảnh sát. Sức khỏe vốn chưa ổn định, đi lại nhiều dễ bị cảm lạnh.\”
Giản Nhược Trầm cúi đầu nhìn bàn tay đang kéo khóa áo từ dưới lên đến tận cổ.
Nghe cũng có lý.
Vì giữ khoảng cách mà bị bệnh thì cũng không sao, nhưng nếu bệnh mà làm lỡ việc.
Vậy thì không đáng.
Thế là cậu lập tức xỏ tay trái vào ống tay áo, sau đó cầm túi gia vị lẩu bằng tay phải, rồi mới luồn nốt tay phải vào lớp áo khoác ấm áp.
\”Cảm ơn Quan sir trước nhé.\” Giản Nhược Trầm cười nói, \”Thể trạng Quan sir tốt thật, chỉ mặc áo đơn mà vẫn chịu được gió lạnh, thật đáng ngưỡng mộ.\”
Quan Ứng Quân \”Ừm\” một tiếng.
Ánh mắt hắn lướt qua đuôi tóc của Giản Nhược Trầm.
Lúc cởi áo khoác, tĩnh điện khiến vài sợi tóc dính vào lớp vải, những sợi tóc gần như trắng đan xen với màu đen, vô tình thêm vài phần mập mờ khó tả.
Hai người im lặng đi qua bờ biển Tiêm Sa Chủy, đến chỗ đậu xe.
Giản Nhược Trầm ngồi vào ghế phụ, trong đầu vẫn nghĩ về chuyện Lục Tiệm ra vào Thiên Tuyền Đô dù nơi này đã đóng cửa.
Những thương nhân đàng hoàng đều có vòng giao thiệp riêng – sân golf, trường đua ngựa, tiệc từ thiện, thậm chí cả các buổi triển lãm thư pháp, bất cứ đâu cũng có thể là nơi bàn chuyện làm ăn.
Những người này tuyệt đối không mạo hiểm danh dự của mình để đến tiêu tiền ở một nơi như Thiên Tuyền Đô.
Một thương nhân khôn ngoan hiểu rõ rằng đấu đá thương trường là chuyện bình thường, nhưng thủ đoạn thương chiến và vi phạm pháp luật là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Cho nên Thiên Tuyền Đô không có đám tội phạm tiêu xài hoang phí thì chẳng là gì cả.
Thiên Tuyền Đô là một con quái vật khổng lồ ngốn nước ngốn điện, giờ Lục Tiệm bị cắt một lô hàng lớn, không có nguồn thu, vậy mà hắn vẫn có thể ra vào Thiên Tuyền Đô, rốt cuộc là thế nào chứ?