Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Quan Ứng Quân rẽ khỏi nhà ăn, nhanh chóng biến mất nơi sảnh chính.
La Bân Văn thấy khách đã rời đi, liền từ xa tiến lại gần, mở sổ ghi chép ra nói: \”Lợi nhuận ngày hôm qua của cậu là 2.3 tỷ, công ty Công nghệ Điện tử Giản thị chiếm một nửa lợi nhuận…
Giản Nhược Trầm có chút mất tập trung, \”Ừ.\”
La Bân Văn: \”…Tiểu thiếu gia?\”
Giản Nhược Trầm hít một hơi, nâng mắt lên, thoáng nghi hoặc: \”Ừ?\”
La Bân Văn gấp sổ ghi chép lại, \”Cậu có chuyện gì phiền lòng sao?\”
\”Không có.\” Giản Nhược Trầm phủ nhận, sau đó nói: \”Chú La… có thể đổi nước trái cây thành sữa được không?\”
La Bân Văn: \”Được, tôi đi hâm nóng ngay.\”
Giản Nhược Trầm cúi đầu, cắt nốt phần bánh mì còn lại. Nhân trứng sữa bên trong chảy ra đĩa.
Cậu thẫn thờ dùng nĩa xiên lấy một miếng, chấm vào phần nhân rồi đưa vào miệng.
Cửa sổ sát đất của phòng ăn hướng thẳng ra khu vườn bên ngoài. Những người làm vườn dậy sớm đã chăm sóc vườn hoa xong xuôi. Từ góc độ này, cậu có thể thấy những đóa hồng đỏ đang đung đưa theo gió.
Cơn gió nhẹ thổi qua khiến hoa hồng lay động, để lộ ra bóng dáng Quan Ứng Quân sau bụi cây.
Hắn rũ mắt xuống, dường như đang nhìn những bụi hoa nhỏ màu nhạt dưới chân, ngón tay kẹp một điếu thuốc đang cháy dở, khẽ gõ tàn vào chiếc gạt tàn nhỏ mang theo bên người.
Giản Nhược Trầm có chút thất thần, tầm mắt thoáng lướt đi, cậu nhanh chóng ăn xong những thứ trong miệng, lấy khăn lau khóe môi, hiếm khi lộ ra chút bối rối.
Tự hỏi lòng mình, ngày hôm qua cậu cố chấp truy hỏi đến cùng, thật sự không có chút tư tâm nào sao? Có phải cậu đã mong đợi Quan Ứng Quân trả lời \”phải\” hay không?
Giản Nhược Trầm khẽ nhắm mắt lại, nhịp tim trong lồng ngực có chút nhanh…
Từ trước đến nay, thiện cảm và yêu thích vốn không nằm trong phạm vi cậu tìm hiểu, cũng chưa từng có ai dạy cậu về những điều đó.
Những huấn luyện viên lớn lên cùng cậu ở đại viện chỉ biết dẫn bọn họ lên núi đào đất, những người đồng đội của cha mẹ sau khi họ hi sinh cũng chỉ có thể chăm sóc cậu bằng kỷ luật và trách nhiệm.
Dường như…truy bắt tội phạm, triệt phá đường dây ma túy, tóm cổ Lục Tiệm, kiếm tiền rồi tiêu tiền, hoặc lúc rảnh rỗi đếm huy chương nhỏ.
Tất cả đều thú vị và kích thích hơn chuyện yêu đương.
Giản Nhược Trầm vừa suy nghĩ, vừa đặt nĩa xuống ngay ngắn, quay đầu cười híp mắt với La Bân Văn: \”Chú La, trưa nay cháu đi trường bắn của cục cảnh sát, buổi chiều đi học, buổi tối cháu tự về là được.\”
La Bân Văn: \”Được, cậu cẩn thận.\”
Giản Nhược Trầm điều chỉnh tâm trạng, thoải mái bước ra khỏi cửa.