Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Lục trạch.
Lục Vinh lặng lẽ ngồi trong thư phòng, ngón tay khẽ vuốt ve tay vịn chạm trổ của chiếc ghế.
Tòa tổ trạch này đã được truyền qua năm đời, nghe nói ban đầu chỉ là một căn nhà gỗ dột nát nằm ở phía tây nam, về sau được tu sửa mở rộng liên tục, qua từng thế hệ cải tạo mới có dáng dấp như ngày hôm nay.
Hắn chưa từng đụng đến ma túy, vì hiểu rõ cơ nghiệp dựng lên từ ma túy sẽ chẳng thể lâu bền.
Không dính đến mại dâm, là vì biết thứ đó hủy hoại đầu óc, tổn hại gốc rễ. Lục Tiệm đã từng chịu thiệt vì nó. Nếu hắn tiếp tục lún sâu, nhà họ Lục sẽ không bao giờ gượng dậy nổi.
Hắn dính vào sòng bạc, là vì tiền của nhà họ Lục cần được rửa sạch. Mà sòng bạc thuộc về người Anh ở Hồng Kông, vào đó rửa tiền tức là chia lợi ích cho họ, không đắc tội, cũng không lấy lòng — mọi thứ đều làm theo quy tắc.
Ngay cả tiền, hắn cũng không trực tiếp đụng vào, càng đừng nói đến chuyện tự mình đánh bạc. Dù có là người cấp cao từ Đại Lục tới cũng không thể bắt bẻ được điều gì.
Lục Vinh trầm ngâm suốt 2 tiếng đồng hồ vẫn không nghĩ ra mình đã sai ở đâu.
Đắc tội với Giản Nhược Trầm thì là sai ư?
Không phải.
Chính hắn đã chủ động buông manh mối về phenmetrazine, để Giản Nhược Trầm có thể trả được mối thù giết mẹ.
Nếu không có chiếc chìa khóa ấy, Giản Nhược Trầm đời nào có thể chạm được chân tướng.
Nghĩ tới nghĩ lui, sai lầm duy nhất chính là không thể nắm được cơ hội bắt tay với Đại Lục trước Giản Nhược Trầm.
Mọi tính toán của hắn, từ khoảnh khắc Giản Nhược Trầm giành được miếng đất ở Cửu Long Thành Trại, đều sụp đổ hoàn toàn.
Lục Vinh nhìn về phía người đang đứng ở cửa: \”Quản gia Hứa.\”
Hứa Thác cúi đầu đáp khẽ một tiếng.
\”Bên Morclin thế nào rồi?\” Lục Vinh hỏi.
Hứa Thác thong thả trả lời: \”Vẫn chưa có tin tức phản hồi, có lẽ còn đang bị thẩm vấn. Tính từ lúc Morclin bị triệu tập đến giờ mới 2 tiếng, theo thói quen của Tây Cửu Long, ông ta còn phải ở trong phòng thẩm vấn ít nhất là 6 tiếng nữa.\”
Lục Vinh nhếch môi cười nhạt một tiếng, nhưng lại nhanh chóng khôi phục vẻ mặt nghiêm nghị.
Hắn luôn cảm thấy hôm nay yên ắng một cách bất thường.
Trong tivi, kênh STN vốn nên phát bản tin buổi trưa tập trung vào tin tức Hồng Kông, lúc này lại đang phát một chương trình vô nghĩa của Đại Lục, thậm chí là phát lại lễ trao bằng khen của Đại Lục.
Tuy Giản Nhược Trầm không có mặt, nhưng người trao bằng vẫn đọc tên cậu.
Lục Vinh nghe mà bực bội, nhưng lại sợ bỏ lỡ bất kỳ tin tức nào từ phía cảnh sát nên không dám tắt tivi, đành phải hỏi tiếp: \”Cừu Gia Văn và Trương Khánh Triết thế nào rồi?\”