[Edit] Thần Thám Bị Vạn Người Ghét Dùng Tiền Tỷ Mua Lòng Người – ☀️ Chương 159: Tôi biết anh đang rất gấp – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Thần Thám Bị Vạn Người Ghét Dùng Tiền Tỷ Mua Lòng Người - ☀️ Chương 159: Tôi biết anh đang rất gấp

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

🍁🍁🍁

Sở cảnh sát tổng khu Tây Cửu Long từng xử lý vô số tội phạm hung ác tàn độc.

Đối với những kẻ giết người, Tây Cửu Long chính khí lẫm liệt, nghiêm khắc nhưng không tàn bạo.

Thế nhưng đối với Lục Vinh, Lâm Nhã Chi lại sẵn lòng tạm thời đối đãi bằng lễ nghĩa.

Cô xem như đã hiểu vì sao Giản Nhược Trầm lại giành đất ở Cửu Long Thành Trại ngay trong phòng thẩm vấn với Lục Vinh rồi.

Một phần là vì vị trí địa lý quan trọng, phần khác là vì…

Vẻ mặt nghẹn họng không nói nổi của Lục Vinh thực sự quá thú vị!

Cô thích nhìn thấy bộ dạng này lắm đó!

Buổi thẩm vấn 8 tiếng hôm nay vừa kết thúc.

Lâm Nhã Chi đích thân mời Lục Vinh ra khỏi phòng thẩm vấn, dịu dàng cất tiếng: \”Lục tiên sinh, thủ tục hạn chế xuất cảnh đã hoàn tất rồi, bây giờ nếu không thực sự cần thiết thì ngài không được rời khỏi Hồng Kông, mà có cần thiết thì cũng không được rời.\”

Ngón tay Lục Vinh nắm chặt cây gậy chống.

Sao Lâm Nhã Chi lại biết hắn muốn liên hệ với chính quyền Anh tìm người đưa hắn rời đi?

Lâm Nhã Chi vén lọn tóc bên má ra sau tai, mỉm cười nhẹ nhàng, giọng đầy ẩn ý: \”Một số tội phạm khi thấy không còn đường nào để thoát nữa, sẽ cố gắng tìm một con đường mới, mưu toan trốn tránh trừng phạt.\”

Cô giúp hắn nhấn nút thang máy, giơ tay chặn cánh cửa cảm ứng, mỉm cười hỏi: \”Lục tiên sinh không phải kiểu người như vậy, đúng không?\”

Đương nhiên hắn là như vậy.

Khóe môi Lục Vinh khẽ cong lên, nhưng lập tức cứng lại, nói từng chữ từng chữ một: \”Tất nhiên, là, không phải.\”

Lâm Nhã Chi buông tay đang chặn cửa thang máy, \”Xem ra, thủ tục hạn chế xuất cảnh chẳng ảnh hưởng gì tới ngài cả.\”

Cô ngừng một chút, vào đúng giây cuối cùng trước khi cửa thang máy khép lại, thì ngước mắt nhìn thẳng vào mắt Lục Vinh, cười nói: \”Vậy thì tôi yên tâm rồi.\”

\”Đinh ——\”

Cửa thang máy đóng lại, tiếng xích sắt vang lên khi nó bắt đầu đi xuống.

Các thành viên tổ trọng án âm thầm theo dõi phía sau Lâm Nhã Chi giờ đồng loạt phá lên cười.

Lương Tín Duyệt chống nửa người lên chiếc chổi cán tre, bắt chước dáng Lục Vinh chống gậy, lặp lại câu nói của hắn: \”Tất nhiên, là, không phải.\”

\”Ha ha ha ha!\” Trương Tinh Tông cười nghiêng ngả.

Quá hả dạ!

\”Cười gì? Đã sắp xếp xong bằng chứng chưa?\” Lâm Nhã Chi khoanh tay liếc nhìn.

Lương Tín Duyệt lập tức đặt chổi lại, \”Chưa đâu madam, tôi đi ngay đây.\”

Đinh Cao đút tay vào túi quần, đi song song với hai người, \”Sao ăn Tết xong đại học Hồng Kông đi học lại mà còn phải thi nữa vậy? Lâu thế chưa gặp Cố vấn Giản, tôi thật sự hơi nhớ cậu ấy rồi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.