Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
2 giờ chiều, Cửu Long, Bệnh viện Mary.
Bác sĩ đẩy giường cứu thương di động, bánh xe lăn trên nền gạch men phát ra âm thanh gấp gáp khiến người ta rùng mình, hướng thẳng về phòng cấp cứu.
Bác sĩ: \”…mất máu quá nhiều, tiêm adrenaline trước!\”
Ông liếc mắt nhìn vết thương của Giản Nhược Trầm, \”Huyết áp quá thấp, phải truyền máu. Nhóm máu của cậu ấy là gì?\”
Quan Ứng Quân đứng ngoài phòng cấp cứu, tay chân lạnh ngắt: \”RH… RH âm tính.\”
Sắc mặt bác sĩ phụ trách lập tức sa sầm: \”Ở đây chúng tôi không có nhóm máu này.\”
Thập niên 90, trừ giới nhà giàu, phần lớn dân nghèo không đi khám sức khỏe định kỳ, càng không bỏ tiền ra để xét nghiệm nhóm máu.
Ngân hàng máu thiếu hụt, thông tin không đầy đủ, đôi khi ngay cả nhóm máu thông thường cũng không lấy ra được, nói gì đến RH âm tính.
Tuy bệnh viện Mary là bệnh viện cấp cứu trực thuộc sở cảnh sát, trang thiết bị hoàn thiện hơn nơi khác, nhưng muốn tìm nhóm máu RH âm tính vẫn là việc quá khó.
\”Tiêm dung dịch Ringer để kéo dài thời gian trước.\” Bác sĩ quả quyết nói.
Vừa nói ông vừa dùng kéo y tế cắt phăng chiếc áo sơ mi đẫm máu trên người Giản Nhược Trầm, chuẩn bị xử lý vết thương: \”May mà là vết thương xuyên thấu, chỉ cần làm sạch, không cần phẫu thuật tìm đầu đạn. Với nhóm máu này, sau này ít lên tuyến đầu đi, cậu…\”
Lời chưa dứt, bác sĩ bỗng khựng lại.
Ông dùng kéo phẫu thuật kẹp lấy xấp giấy mà Giản Nhược Trầm giấu dưới bụng, kéo ra một góc, đưa cho Quan Ứng Quân.
Quan Ứng Quân nhận lấy, hồi lâu không nói lời nào.
Thì ra khi nãy cậu ôm bụng không phải vì đau, mà là đang bảo vệ chứng cứ.
Hai người đàn ông nhìn nhau.
Trái tim bác sĩ như bị ai đó đấm mạnh một cú.
Ông đã cứu không biết bao nhiêu cảnh sát — có người trúng đạn, có người mất máu quá nhiều, có người bị đạn xuyên phổi, có người gãy chân vẫn cố bò về.
Trong số đó, Giản Nhược Trầm là người trẻ nhất.
Trẻ đến mức có thể làm con ông.
Vẫn còn quá nhỏ.
Bác sĩ quay mặt đi: \”Đạn của súng lục hợp pháp trong các sòng bạc có đường kính nhỏ hơn một nửa so với súng của cảnh sát, nên truyền dịch Ringer có thể giúp cậu ấy cầm cự được từ 1 -3 ngày.\”
Ông nhắm mắt lại, nói: \”Cậu ấy phải được truyền máu. Quan sir, anh đi khâu lại vết thương trầy xước do đạn bắn trên tay rồi nghĩ cách đi.\”
Nói xong, bác sĩ đẩy Giản Nhược Trầm vào phòng cấp cứu.
Khi đèn đỏ ở ngoài cửa sáng lên, La Bân Văn vừa kịp đến nơi.