Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Tiếng leng keng của chùm chìa khóa vang lên nhỏ nhẹ trong hành lang vắng lặng.
Giản Nhược Trầm cầm khẩu súng đã được lắp ống giảm thanh, lặng lẽ dựa vào góc tường, đến một vạt áo cũng không để lộ ra ngoài.
Hai người kia chọn ra chìa khóa mở văn phòng, sau đó ấn thử tay nắm cửa, \”Khóa từ bên ngoài rồi, lão già Morclin đó đúng là cẩn thận một cách thái quá.\”
\”Cẩn tắc vô áy náy.\” Người kia nói: \”Đọc ít sách của thầy Tra đi, đến chữ lớn còn không biết mấy chữ.\”
Hắn lười nhác đáp: \”Chắc chắn bên trong không có ai, cũng chẳng có lý do gì phải vào kiểm tra.\”
Giản Nhược Trầm khẽ nhắm mắt, nín thở, tập trung chờ đợi.
Đã trì hoãn lâu như vậy, tình hình trên sân thượng vẫn chưa rõ, nhưng với cách giải cứu con tin của tổ trọng án Tây Cửu Long, mấy người Trần sir không thể kéo dài quá lâu.
Càng lâu lại càng dễ bị nghi ngờ.
Tối đa là 20 phút.
Nếu hai người này vẫn không chịu vào kiểm tra, đợi bọn họ đi rồi mới tự mình mở cửa, e là không còn kịp nữa.
Chẳng lẽ phải liều lĩnh cướp chìa khóa ngay?
Như vậy không ổn lắm.
Dù sao hành lang cũng là nơi công cộng, tiếng bước chân vang rất rõ, mà ống giảm thanh cũng không phải thần khí, chỉ có thể giảm bớt phần nào âm thanh nổ, nếu liều lĩnh nổ súng bên ngoài, chắc chắn sẽ khiến các phòng khác chú ý.
Cậu siết chặt ngón tay, mắt hơi cụp xuống, trong lòng đếm từng giây, mắt nhìn sáu hướng, tai nghe tám phương.
Ngay sau góc tường cậu ẩn nấp là một hành lang không quá dài, hai bên trái phải mỗi bên có một cửa phòng, tổng cộng hai phòng.
Từ khe cửa vẳng ra tiếng trò chuyện lớn tiếng, dường như bất cứ lúc nào người bên trong cũng có thể mở cửa, phát hiện ra nơi cậu đang trốn.
Lưng Giản Nhược Trầm rịn đầy mồ hôi, áo sơ mi dính bết vào da.
10 giây sau, ổ khóa phòng 0997 không xa vang lên tiếng \”cạch\” khẽ khẽ.
Cửa mở rồi.
Giản Nhược Trầm đứng thẳng người, ló đầu nhìn về phía văn phòng, liếc ngang đánh giá tình hình.
Hai người kia đã bước vào, nghe động tĩnh thì có vẻ đang làm bộ lục soát.
Giản Nhược Trầm rời khỏi góc tối.
Vừa mới tiến được vài bước về phía phòng 0997, cậu đã nghe thấy phía góc tường mình vừa nấp phát ra tiếng mở cửa.
Kẻ bước ra loạng choạng, khoác vai bạn cười nói: \”Ha ha ha, anh Vương, hôm nay vận đỏ nhỉ, lát nữa cùng đi hái quả nhé?\”
\”Mày đúng là đồ háo sắc, đến phòng nước chạy điểm* còn nghĩ hái quả, sớm muộn gì cũng thận hư.\”
*\”水房\” (phòng nước) là tiếng lóng chỉ nơi rửa tiền – các tổ chức hoặc nền tảng dùng để chuyển tiền bất hợp pháp.