Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Lúc này đã vào cuối thu.
Quan Ứng Quân xách túi rau về, bắt đầu dọn dẹp bàn ăn để chuẩn bị lẩu. Hơi nóng từ nồi nước sôi lan ra khắp phòng ăn, bốc lên mù mịt.
Mùi thơm của nước dùng gà nấu nấm tỏa khắp không khí, xen lẫn chút hương thanh mát của cà chua, kích thích vị giác khiến người ta thèm ăn đến khó cưỡng.
Giản Nhược Trầm từng bước từng bước đi tới, hai chân mỏi nhừ như vừa chạy 20 cây số.
Cậu kéo ghế ngồi xuống, lầu bầu: \”Sao không mua nước lẩu cay?\”
Quan Ứng Quân đang xắt cần tây đã nhặt sạch, cắt nhỏ rồi thả vào nồi cà chua cùng thịt bò. Hắn liếc mắt nhìn cậu, ánh mắt lành lạnh: \”Tay của em, em…\”
Giản Nhược Trầm giơ tay lên, ngắt lời hắn: \”Em biết rồi.\”
Vành tai như bị nồi lẩu đun sôi, nóng bừng đến bỏng rát.
Hai người chậm rãi ăn hết bữa lẩu này.
Giản Nhược Trầm bị hơi nóng hun cho mồ hôi vã đầy đầu, nước dùng lại thơm đến kỳ lạ, như thể được hầm từ nước cốt cao cấp, nhúng thịt hay rau vào rồi húp thêm một miếng lại thấy mùi vị càng thêm đậm đà, khiến người ta không nỡ buông thìa.
Vừa ăn cậu vừa kể cho Quan Ứng Quân nghe đầu đuôi chuyện Lục Vinh bị loại.
Quan Ứng Quân tưởng tượng cảnh Lục Vinh không đầu tư được vào dự án nào, khoản tiền khổ sở tẩy trắng cũng chẳng tiêu đi đâu được, nghĩ đến đó liền cong môi cười khẽ.
Sau khi nói xong nguyên nhân Lục Vinh bị loại, câu chuyện tự nhiên chuyển sang vụ nhảy lầu ở Đại học Hồng Kông có liên quan đến chất phenmetrazine.
Vụ án này được xử lý rất gọn gàng, không chỉ tung ra đòn chí mạng cuối cùng đối với Oliver Keith, mà còn túm được tuyến dưới của Lục Vinh – là Tào Hữu Phương.
Điều quan trọng nhất là quen biết với Lý Phi Tuyền.
Hắn tự nguyện làm chỉ điểm, trong tay nắm giữ manh mối về Lục Vinh.
Giản Nhược Trầm hỏi: \”Sau khi Lý Phi Tuyền trở thành chỉ điểm có truyền tin gì về không? Anh ta vẫn an toàn chứ? Sao chẳng có chút động tĩnh gì vậy? Bên các anh liên lạc với anh ta kiểu gì?\”
Quan Ứng Quân gắp hết rau xanh cậu gắp ra một bên cho vào bát mình, \”Mới làm chỉ điểm thì đều như vậy cả, năm đầu tiên chưa giành được mấy niềm tin, làm gì cũng như đi trên băng mỏng. Bên cạnh Lý Phi Tuyền còn có mấy tên đàn em đi theo, những người đó vừa là trợ thủ, vừa là sơ hở.\”
\”Anh sẽ không chủ động liên lạc với anh ta, cũng không hỏi phương thức liên lạc của anh ta, đợi đến khi anh ta cảm thấy an toàn, sẽ tự tìm cách liên hệ với chúng ta.\”
Vừa nói, hắn vừa gắp cho Giản Nhược Trầm ít cần tây thái nhỏ.
Giản Nhược Trầm không thích mấy loại rau xanh mềm nhũn, nhưng những loại không có lá như cọng rau cải cúc, cần tây, súp lơ lại không đến mức ghét bỏ.