Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Đeo gì?
Giản Nhược Trầm chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó.
Cảnh sát Hoa quốc khi thi hành nhiệm vụ không được phép mang theo bất kỳ phụ kiện nào không liên quan đến thân phận cảnh sát nhân dân.
Nhưng cậu nhớ ở Hồng Kông hình như không quy định nghiêm ngặt đến thế.
Trong xe có chút nóng, chỉ cần khẽ động là có thể nghe thấy tiếng cọt kẹt phát ra từ chiếc ghế phụ lái đã từng trải bao năm tháng.
Giản Nhược Trầm trả lời chệch hướng: \”Hay là anh đổi xe khác đi.\”
Chiếc xe này thực sự đã quá tàn tạ rồi.
Vỏ ngoài tai của gương chiếu hậu đầy những vết xước, bên hông xe còn có một chỗ lõm cỡ đồng xu, cũng không rõ là va chạm ở đâu mà thành.
Quan Ứng Quân bất lực bật cười: \”Không cần đâu, mới chạy chưa tới một năm rưỡi mà.\”
Hắn và Giản Nhược Trầm mới quen nhau chưa đầy một năm, vậy mà giữa hai người đã hình thành sự ăn ý chỉ những người cùng nhau trải qua nửa đời người mới có được.
Năm qua thật sự quá đỗi sóng gió.
\”Em nhớ là cảnh sát ở Hồng Kông hình như có thể đeo nhẫn trơn. Hay là chờ thêm chút nữa… đợi lúc có thể đeo thì hãy đeo.\” Giản Nhược Trầm nhẹ giọng nói, hơi nghiêng đầu nhìn dòng người ngoài xe.
Xung quanh đều là người.
Chiếc xe của Quan Ứng Quân có dán lớp chống nhìn trộm ở bên hông, nhưng kính chắn gió phía trước lại được lau đến trong suốt, sáng loáng đến mức người bên ngoài nhìn vào có thể thấy hết mọi thứ bên trong.
Cậu khẽ nuốt nước bọt, vô cớ cảm thấy căng thẳng, nhưng đồng thời cũng biết bản thân đã sớm chuẩn bị tâm lý bị người khác nhìn thấy, khiến cảm giác căng thẳng ấy lại pha trộn thêm phần bình tĩnh và thấu hiểu.
Quan Ứng Quân không biết cái \”đợi lúc có thể đeo\” kia rốt cuộc là khi nào.
Hắn quay người lại, lặng lẽ ngồi một lúc.
Không rõ Nội địa nhìn nhận thế nào về chuyện người đồng giới yêu nhau.
Cũng không biết liệu mối tình này có ảnh hưởng gì đến tương lai của Giản Nhược Trầm hay không.
Nếu chỉ đơn giản làm một \”Nhất ca\” của Cục Cảnh vụ.
Vậy yêu ai, yêu thế nào, vốn là quyền tự do của Giản Nhược Trầm.
Nhưng nghĩ đến hôm mồng 7 gọi 3 tiếng đồng hồ mà không liên lạc được.
Hắn lại hiểu ra, Nội địa không nỡ để Giản Nhược Trầm chỉ làm một \”Nhất ca\”.
Giản Nhược Trầm ở nơi đang trong thời kỳ trọng dụng nhân tài, là một lựa chọn cực kỳ tốt lại vô cùng đáng tin cậy.
Nghĩ tới đây, hắn quay đầu nhìn khuôn mặt của Giản Nhược Trầm.
\”Nhìn gì đấy?\” Giản Nhược Trầm giơ tay chạm mặt mình, bật cười hỏi, \”Sao không về nhà?\”