Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
20 phút sau.
Sau khi gọi điện thoại cho tất cả các phóng viên xong, Giản Nhược Trầm vẫn chưa thể rút được bắp chân ra khỏi tay Quan Ứng Quân.
Ngồi trên bàn thực sự không tiện để dùng sức, cậu cũng không thể cứ cọ người vào mặt bàn để lùi lại được. Mà không biết có phải Quan Ứng Quân cố ý không, cứ phải để cậu ngồi đúng ngay trước đèn bàn và ống đựng bút.
Chân trái của cậu bị Quan Ứng Quân nắm lấy, khớp gối tì vào mép bàn, chân phải đung đưa bên dưới, thi thoảng lại khẽ chạm vào đầu gối đang chống lên khi hắn ngồi dạng chân ra.
Quan Ứng Quân trải sách trên bàn, thỉnh thoảng lại lật trang. Giản Nhược Trầm nhìn mà không đoán nổi hắn có thực sự đọc vào đầu hay không.
Bảo là có đọc, thì cái kiểu vừa đọc sách vừa bóp chân người ta là sao?
Bảo là không đọc, thì cái nhịp lật sách này cũng giả vờ khéo quá, y hệt như đang chăm chú đọc thật.
Quan Ứng Quân vừa làm hai việc cùng lúc, vừa lật nốt hai trang cuối, rồi gập sách lại, tiện tay ném sang một bên. Ánh mắt hắn rơi xuống bắp chân đang bị mình giữ lấy.
Giản Nhược Trầm không giãy giụa, cơ bắp phần bắp chân thả lỏng nên mềm nhũn, đặt tay lên bóp nhẹ là thịt lại tràn ra qua kẽ tay.
Hôm nay cậu mang đôi tất cotton ngắn màu vàng nhạt, lộ ra mắt cá chân hơi nhô lên, khiến đôi chân càng thêm thẳng và trắng muốt.
Giản Nhược Trầm dùng đầu ngón chân nhẹ nhàng đá vào vai hắn, \”Anh nhìn gì vậy?\”
Sao lại nhìn chăm chú như vậy.
Yết hầu của Quan Ứng Quân chuyển động, trầm giọng nói: \”Không có gì.\”
Chỗ vai vừa bị đá xong tê rần, ngứa ngáy lan tận đầu ngón tay.
Hắn khẽ chớp mắt, cố gắng thả chân Giản Nhược Trầm ra.
Giản Nhược Trầm cúi mắt nhìn thoáng qua, thấy cả bắp chân đều đỏ ửng lên.
Cậu cầm cuốn sách mà Quan Ứng Quân xem say mê, lật vài trang, sau đó bỏ qua phần nội dung mà nhìn ngay lên bìa sách — Lý thuyết tình báo công an trong ngành trinh sát học.
Giản Nhược Trầm nghĩ một lát, vẫn không hiểu nổi.
Sao lại có người vừa nắm chân người ta, vừa có thể xem sách chuyên ngành chứ.
Cậu suy nghĩ một lát, bỗng nảy ra trò nghịch ngợm, cầm quyển sách lên, hắng giọng: \”Khụ, đọc xong rồi phải không?\”
Quan Ứng Quân: \”Ừm.\”
\”Vậy để em kiểm tra anh chút nhé.\” Giản Nhược Trầm mở phần mấy trang cuối mà Quan Ứng Quân vừa lật vội.
—— Lời tựa sau tái bản!
Lật ngược thêm mười trang, là phần hậu ký*.
*Hậu ký (后记): đoạn văn ở cuối sách, thường là chia sẻ, cảm nghĩ, lời cảm ơn của tác giả.