Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Giản Nhược Trầm liếc nhìn sắc mặt của Quan Ứng Quân, rồi cúi đầu nhìn lại chính mình, cậu lập tức ấp úng, phản ứng cực nhanh, vươn tay kéo mạnh vạt áo sau lưng xuống \”soạt\” một tiếng.
Cổ áo lập tức được kéo lên cao, dừng lại ở xương quai xanh, che kín mít, chẳng còn nhìn thấy gì nữa.
Vành tai Quan Ứng Quân đang hơi đỏ ửng cũng dịu đi phần nào, hắn bước tới cửa thang máy, đưa tay nhấn nút đi lên, khẽ nói: \”Ăn cũng ăn rồi, còn gì chưa thấy chứ…\”
Giản Nhược Trầm vội giơ tay bịt miệng hắn lại, vành tai sắp cháy đến nơi.
Cái gì mà \”ăn cũng ăn rồi\” chứ!
Thang máy \”đinh\” một tiếng mở ra, cậu liền rút tay lại, thấy bên trong không có ai, mới nhẹ nhàng thở phào.
Hai người đi vào, ấn tầng của tổ trọng án, cửa thang máy từ từ khép lại.
Quan Ứng Quân đưa tay chỉnh lại cổ áo bị cứng đờ của Giản Nhược Trầm, còn cẩn thận vuốt phẳng nếp gấp, \”Cọ vào đâu mà cổ áo bị vểnh lên thế này?\”
\”Vểnh chỗ nào?\” Giản Nhược Trầm chẳng hiểu ra sao.
Con người Quan Ứng Quân, lái xe thì ngông cuồng khỏi nói, ngày thường cũng chẳng phải kiểu tinh tế gì, ngược lại còn có vài phần thô lỗ.
Nhưng lại rất để ý đến mọi thứ, trong nhà sạch sẽ không nói, quần áo cũng luôn mặc rất chỉn chu.
\”Vểnh chút xíu cũng chẳng sao.\” Giản Nhược Trầm tiện miệng đáp.
Quan Ứng Quân \”ừ\” một tiếng.
Chỉ vài câu qua lại, thang máy đã đến nơi. Bên trong tổ trọng án náo nhiệt tưng bừng, tiếng người ồn ào như đang tổ chức team-building vậy.
Có mấy cảnh sát trẻ tuổi tụ tập lại với nhau, một người còn đang bắt chước bước đi hoảng loạn và vẻ mặt xanh mét của Nolanda Will khi rời khỏi sở cảnh sát.
Người kia bước đi loạng choạng, mặt nhăn mày nhó, cơ mặt giật loạn lên, giống như mất hồn, diễn y như thật.
Mấy người khác cười nghiêng ngả.
Đinh Cao chân dài như sào bước lên một bước, khoác lấy vai Giản Nhược Trầm: \”Thì ra còn có thể dùng cách này để đuổi người, ha ha, chắc ông ta không dám bén mảng tới nữa đâu!\”
Trương Tinh Tông từ xa nhìn thấy ánh mắt như dao của Quan sir quét tới chỗ tay Đinh Cao đang khoác lên vai Giản Nhược Trầm, lập tức rùng mình ớn lạnh.
Anh ta lập tức bước nhanh tới, như liều chết, vòng tay khoác lên vai Giản Nhược Trầm từ bên còn lại, cười thật lớn:\”Ha ha ha! Làm như vậy thì kiểu gì lão già kia cũng cuống lên cho xem. Hề hề, chọc ông ta tức chết luôn!\”
Hai \”văn nhân yếu ớt\” của tổ trọng án kẹp trái phải khiến Giản Nhược Trầm nóng hết cả người, cậu cúi thấp người chui ra khỏi hai cánh tay kia: \”Này, tôi vừa từ bên ngoài về, trên người toàn mồ hôi.\”