Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Giản Nhược Trầm cảm thấy cái đói này… có chút ý vị khác thường.
Cậu không tiếp lời, giả vờ không hiểu: \”Ăn gì? Xuống lầu ăn tạm ở quán trà?\”
\”Bữa sáng của sở cảnh sát đều là đồ ăn nhanh làm từ tối qua, không còn tươi nữa. Góc phố có một quán trà sáng, anh dẫn em đi.\” Quan Ứng Quân xòe bàn tay, luồn những ngón tay thô ráp vào mái tóc rối bù của Giản Nhược Trầm, nhẹ nhàng vuốt từng lọn tóc cho mượt lại, rồi tiện tay mở ngăn kéo, lấy dây buộc tóc cột lên.
Ngón tay thô nhám xoa lên da đầu khiến Giản Nhược Trầm không kìm được lại ngáp một cái.
Hai người sóng vai xuống lầu, rẽ vào quán trà sáng.
Tới Hồng Kông đã lâu, nhưng Giản Nhược Trầm vẫn chưa từng ăn điểm tâm đúng điệu.
Việc học bận rộn, công việc bên sở cảnh sát cũng không ít, hết vụ án này đến vụ án khác nối đuôi tìm tới, có rảnh rỗi một hai tuần cũng phải tranh thủ đọc sách luyện tập.
Thời gian rảnh chỉ muốn nằm bẹp trên giường nghỉ ngơi.
Đầu bếp trong nhà là người Anh, thỉnh thoảng mới mời đầu bếp từ Hồng Kông hay Đại Lục nấu vài bữa đổi vị cho mới mẻ.
Ăn điểm tâm kiểu Hồng Kông, nhất định phải đến những tiệm trà đông đúc ồn ào, vừa nghe người ta trò chuyện, vừa cắn vào lớp vỏ mỏng trong suốt của há cảo tôm, hút lấy phần nước súp nóng hổi đậm đà bên trong.
Không có các ông chú khoác lác và tiếng rao hàng ngoài phố thì hương vị của điểm tâm sáng cũng mất đi một nửa.
Giản Nhược Trầm ăn há cảo và uống nước chè đậu xanh mát lạnh, bao nhiêu căng thẳng vì vụ án cũng dần được xoa dịu. \”Chuyện Phenmetrazine có tiến triển gì không?\”
Quan Ứng Quân: \”Có. Đại học đang nghỉ nên điều tra dễ hơn.\”
\”Bên chúng ta đã hỏi một vài giáo viên khoa múa, lấy được một danh sách, toàn những sinh viên trong hai tháng gần đây giảm cân mạnh xuống mức hợp lý. Đợi xử lý xong vụ của Phùng Dã, chúng ta sẽ đi điều tra tận nơi.\”
Giản Nhược Trầm khẽ gật đầu, chậm rãi uống hết chè trong bát, rồi ngẩn người nhìn đậu xanh và vỏ đậu lắng xuống đáy.
Há cảo tôm với bánh khoai môn chiên giòn kiểu Hồng Kông đều quá ngon, cậu ăn hết cái này đến cái khác, giờ cậu hơi ăn không nổi rồi.
Quan Ứng Quân cầm lấy phần còn lại, ba miếng là hết sạch, sau đó giơ tay gọi nhân viên tính tiền.
Người khác giao hết quyền tài chính xong, đến mua thuốc lá cũng phải đếm từng xu lẻ.
Còn hắn thì ngược lại, càng lúc càng rủng rỉnh.
Giản Nhược Trầm nhìn ví tiền căng phồng của hắn, mắt đảo một vòng, cười nói: \”Một ngày 10 ngàn cũng không tiêu hết, anh biết không? Tiền mà không lưu thông thì chỉ có mất giá.\”