Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Lời vừa dứt, Giản Nhược Trầm lại cảm thấy tai nóng bừng, cậu cúi đầu liếc nhìn bó hoa trong tay.
Bó hoa này nhét rất đầy, ôm trong ngực cũng chiếm trọn cả vòng tay, buông tay bên nào cũng có thể không giữ được, nhưng không buông thì lại không tháo được dây an toàn. Vậy nên cách ổn thỏa nhất là để Quan Ứng Quân nghiêng người lại gần một chút.
Trời cuối cùng cũng tạnh, ánh nắng sau mưa xuyên qua cửa kính rọi vào trong xe, ẩm ướt mà mờ ám, khiến người ta toát mồ hôi, nóng bừng.
Giản Nhược Trầm liếm môi, ngẩng đầu nhìn hắn.
Yết hầu giấu trong da thịt nơi cổ của Quan Ứng Quân khẽ trượt lên xuống, giọng khàn khàn: \”Đang ở trong xe, lại gần đồn cảnh sát, sẽ bị nhìn thấy đấy.\”
Trong lòng Giản Nhược Trầm dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ, cảm thấy mình đại thắng, cậu bật cười, nghiêng đầu nói: \”Sao thế? Anh không dám à? Dù sao thì cũng sẽ bị thấy thôi, chẳng lẽ giấu cả đời?\”
\”Gì cơ?\” Quan Ứng Quân thoáng ngây ra, rồi trong lòng dâng lên niềm vui sướng như sóng trào.
Cả đời? Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng Giản Nhược Trầm lại nghiêm túc với mối quan hệ này đến vậy.
Hắn vốn không dám nghĩ, càng không dám mong người trong lòng sẽ tính đến chuyện tương lai.
Thế mà Giản Nhược Trầm lại nghĩ đến rồi. Cậu đúng là… tốt quá.
Quan Ứng Quân nghiêng người tới gần, một tay đặt lên lưng ghế sau lưng Giản Nhược Trầm, tay còn lại đặt lên vai cậu, từng nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống nơi khóe mắt đang khẽ run của thiếu niên.
Từng cái từng cái, trân trọng vô cùng.
Giản Nhược Trầm ngẩn ra một thoáng, một luồng nhiệt bốc từ lòng bàn chân thẳng lên đỉnh đầu, toàn thân như bị hấp chín, ngay cả các ngón tay đang nắm lấy bó hoa cũng siết lại.
Bó hoa cẩm tú cầu tròn trịa bị ép giữa hai người, dần dần bị đè bẹp.
Cậu có chút thất thần.
Lần gần đây nhất Quan Ứng Quân hôn cẩn thận đến thế, là lần đầu tiên hai người hôn nhau.
Hơi thở nóng rực xuyên qua môi lưỡi, từ trên da chui vào trong cơ thể, biến thành một loại đường mạch nóng bỏng, tỉ mỉ bao bọc trái tim người ta.
Quan Ứng Quân hôn vài cái rồi dừng lại.
Trán hai người chạm nhau, hơi thở của Giản Nhược Trầm hơi gấp, cũng chủ động hôn nhẹ lên đôi môi mỏng của Quan Ứng Quân, coi như thực hiện lời nói lúc tìm lại thể diện.
Cậu ngước mắt, giọng khàn khàn nói: \”Được rồi.\”
Quan Ứng Quân không rút tay về.
Cơ thể hắn đổ xuống, tay buông ra, ôm lấy Giản Nhược Trầm, khẽ thở dài đầy mãn nguyện rồi mới buông tay, ngồi thẳng lại.