Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Nam tu sĩ cụp mắt xuống, nhìn nét bút lưu loát viết ra cái tên trên giấy, trong lòng chấn động.
Chỉ riêng tên đệm thôi đã có tới ba họ quý tộc, nhất định là cậu ấm nhà nào đó!
Nghi ngờ trong lòng hắn lập tức tan biến, thái độ trở nên cung kính hơn hẳn: \”Quản lý của chúng tôi đang bận phẫu thuật, tôi có thể dẫn ngài đi tham quan bệnh viện trước.\”
Giản Nhược Trầm đặt bút xuống, khóe môi dưới vành mũ khẽ nhếch lên: \”Được thôi.\”
May mà khi nhìn thấy tên đầy đủ của Giáo sư Keith, cậu đã đề phòng, ghi nhớ sơ qua. Tên dài thế này, chỉ cần thuộc một phần thôi cũng đủ dùng rồi.
Tu sĩ lại lén nhìn cậu thêm vài lần.
Con cái nhà giàu bình thường sẽ không đội kiểu mũ vải thô này, ít nhất cũng phải là mũ nỉ mềm cao cấp mới đúng.
Nhưng nghĩ lại, bây giờ là mùa hè, đội mũ nỉ chắc chắn sẽ nóng chết mất.
Nói đến bộ quần áo trên người cậu, vừa vặn đến mức hoàn hảo, vừa nhìn đã biết là được may đo riêng, lộ ra đôi chân thon dài trắng trẻo, cơ bắp cân đối.
Giàu – là một loại khí chất.
Tu sĩ dẫn bọn họ đi qua sảnh lớn, đi đến khu phòng bệnh sản khoa, vừa đi vừa hạ giọng giới thiệu: \”Chúng tôi bắt đầu thực hiện chế độ chăm sóc một đối một suốt 24 giờ từ 20 năm trước. Nếu sản phụ có tình huống khẩn cấp, chúng tôi có thể phát hiện kịp thời.\”
Giản Nhược Trầm khẽ \”ồ\” một tiếng.
Điều này có nghĩa là nếu mẹ của nguyên chủ từng sinh con ở bệnh viện này mà lại không được điều trị kịp thời, vậy thì khả năng cao là do có người cố tình.
Suy đoán được xác thực, lồng ngực Giản Nhược Trầm như nghẹn lại.
Quan Ứng Quân buông cánh tay hơi cong xuống, thuận thế nắm lấy tay cậu, nhẹ nhàng bóp một cái, sau đó dừng bước, trầm giọng nói: \”Xin lỗi, sức khỏe của em trai tôi không tốt, không đi được lâu. Có thể cho chúng tôi mượn một chiếc xe lăn được không?\”
Giản Nhược Trầm: \”?\”
Vở kịch khó đỡ thế này mà hắn cũng tiếp được à?
Không những tiếp được, mà còn tiện tay gây thêm phiền phức cho bệnh viện Giáo hội!
Không hổ là tay nằm vùng có thể sống sót quay về, quả thật có bản lĩnh.
Tu sĩ nhìn sang, Giản Nhược Trầm mím môi, cụng đầu nhẹ vào cánh tay Quan Ứng Quân, nhỏ giọng nói: \”Thật ra em vẫn đi được một lúc nữa.\”
Đầu ngón tay Quan Ứng Quân hơi co lại, cố nhịn không vòng tay ôm lấy cậu.
Tu sĩ vội vàng nói: \”Chúa cũng không nỡ để ngài phải nhọc sức đi bộ đâu, xin hãy đợi một chút.\”
5 phút sau, hắn ta đẩy tới một chiếc xe lăn viền nhựa mới tinh, còn cẩn thận trải thêm một tấm chăn nhỏ mới.
Giản Nhược Trầm ngồi lên, để tu sĩ đẩy đi.