Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Vừa dứt lời, Oliver Keith đột nhiên ngẩng đầu, đồng tử co lại trong nháy mắt.
Ông ta nhìn chằm chằm vào mắt Giản Nhược Trầm, không chắc bản thân có nghe nhầm hay không.
Giản Nhược Trầm bất động như núi chờ đợi.
Khóe môi cậu vương một nụ cười, nhưng trong mắt lại lạnh lẽo và sắc bén.
Đây là một cuộc chiến không lời.
Không phải thẩm vấn, nhưng còn hơn cả thẩm vấn.
Yết hầu của Oliver Connaught – Keith trượt lên trượt xuống hai lần nơi lớp da hơi chùng ở cổ.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng ông ta.
Từ lúc bước vào cánh cửa này, mọi chuyện đã hoàn toàn đi ngược với dự liệu của ông ta. Giản Nhược Trầm chỉ mất vài phút ngắn ngủi để nắm chắc thế chủ động trong tay.
Thậm chí ông ta còn không biết mục đích thật sự của câu hỏi vừa rồi là gì.
Oliver Keith nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Ông ta bật cười, hỏi ngược lại: \”Cậu cảm thấy tôi từng giết người sao?\”
Giản Nhược Trầm đã nhìn đủ biểu cảm của ông ta, nhưng chẳng thèm đáp lời, chỉ cúi đầu xem thực đơn, vừa lật vừa nói: \”Sườn cừu nướng mật ong thế nào?\”
Sống lưng của Oliver Keith cứng đờ, cổ họng như mắc một mảnh gai nhọn.
Ông ta gần như cứng người lại hoàn toàn.
Giản Nhược Trầm có ý gì? Tại sao lại phớt lờ phản ứng của ông ta?
Chẳng lẽ cậu đã biết chuyện ông ta làm trong những năm qua? Nếu biết, thì biết đến đâu rồi?
Chuyện ông ta làm, đến cả cảnh sát Scotland Yard cũng chẳng làm gì được. Một nơi nhỏ như Hồng Kông, một tổ trọng án thuộc Tổng khu Tây Cửu Long thì có thể tra được gì chứ?
Oliver Keith nhìn chằm chằm vào Giản Nhược Trầm, ngừng một lúc lâu mới cất tiếng: \”Sườn cừu không tệ.\”
Cậu thiếu niên trước mắt đẹp như bước ra từ tranh sơn dầu, đẹp đến mức lố bịch. Đôi mắt gần như màu vàng kim đó, còn có mái tóc phủ đầy ánh bạc sáng lấp lánh dưới ánh đèn, không một điểm nào không giống người phụ nữ năm xưa.
Quá đẹp, đẹp đến mức tà dị, như yêu quái chốn rừng sâu, khiến người ta phải sợ hãi.
Giản Nhược Trầm nghiêng đầu nói mấy câu với La Bân Văn, toàn bộ việc chọn món phụ đều giao hết cho ông. Sau đó cậu mới quay lại chủ đề lúc trước, \”Tôi cảm thấy ông đã từng giết người.\”
Cả người Oliver Keith như tê rần, cảm giác lạnh lẽo xộc từ lòng bàn chân lên tận đỉnh đầu, trong lòng vang lên tiếng còi báo động chói tai.
Chắc chắn Tổ trọng án Tây Cửu Long đã nắm được gì đó rồi!
Giản Nhược Trầm nhìn khuôn mặt tái nhợt như sáp của Oliver Keith, khẽ bật cười.