[Edit] Thần Thám Bị Vạn Người Ghét Dùng Tiền Tỷ Mua Lòng Người – ☀️ Chương 110: Đây là ai? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Thần Thám Bị Vạn Người Ghét Dùng Tiền Tỷ Mua Lòng Người - ☀️ Chương 110: Đây là ai?

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

🍁🍁🍁

Hôm nay trời có chút oi bức.

Sau khi phá xong vụ nổ tòa nhà Bán Sơn Nhã Cư, Quan Ứng Quân chẳng thể ngồi yên. Hắn cải trang một phen, tính đến Đại học Hồng Kông điều tra thêm chút manh mối về loại thuốc giảm cân.

Vừa tìm được một tiệm trà đá gần khu nghệ thuật để ngồi xuống, còn chưa kịp mở thực đơn thì đã nghe mấy nam nữ sinh viên bàn bên cạnh nói chuyện một cách hứng khởi: \”Tôi nghe nói, trong buổi tọa đàm công khai của giáo sư Connaught có một anh chàng cực kỳ đẹp trai!\”

\”Hả? Giáo sư Connaught? Connaught nào cơ? Là cái ông khụ khụ…\” Cậu nam sinh cao lớn hắng giọng, trầm giọng bắt chước: \”Connaught chỉ là khiêm tốn, chứ không phải chết đâu! Là cái ông Connaught đó hả?\”

Mấy cô gái cùng bàn bị cậu ta chọc cười nghiêng ngả, che miệng nói: \”Ông ấy dạy Vật lý thiên văn, bọn mình học múa ba lê thì làm sao biết chuyện riêng tư của ổng được.\”

Một nam sinh tóc xoăn màu vàng kim, ngồi bên cạnh, dùng mũi giày chọc chọc mặt đất: \”Vật lý thiên văn là học cái gì thế nhỉ? Họ suốt ngày ngắm sao à? Mình thì chẳng có hứng thú gì với mấy ông dân kỹ thuật khô khan, nhưng nếu là trai đẹp mà ngắm sao thì… lại thấy hơi thú vị đấy.\”

Mấy cô gái liếc nhau, rồi líu ríu trao đổi bằng tiếng Quảng Đông: \”Tsk, đồ người Anh.\”

Quan Ứng Quân:……

Đang tán nhảm cái gì vậy trời?

Hắn vốn định đổi bàn ngồi, xem có ai đang nói về thuốc giảm cân hay không, thì bên bàn kia lại tiếp tục đổi sang tiếng Anh: \”Nghe nói người đó là một anh nhà giàu đẹp trai luôn đấy.\”

Cậu trai lực lưỡng từng bắt chước giọng giáo sư Connaught liền chen vào: \”Giàu cỡ nào cũng không thể giàu bằng Giản Nhược Trầm của Viện Khoa học xã hội được?\”

Cậu tóc vàng nhỏ giọng than thở: \”Khuôn mặt của Giản Nhược Trầm ấy à, thật sự không phải người thường có thể vọng tưởng tới. Đẹp tới mức thiêng liêng luôn. Nhất là mái tóc của cậu ấy… Máu gì mới có thể mọc ra mái tóc vừa dài vừa suôn vừa đẹp đến vậy, y như tinh linh luôn.\”

Cà phê đá của Quan Ứng Quân vừa được mang đến.

Hắn cắn ống hút, hơi nghiêng người tựa lưng vào ghế, bỗng nhớ lại lần đầu tiên đi ăn khuya ở bãi biển, Giản Nhược Trầm uống nhiều bia mạnh, say mềm nằm ngủ trên áo gió của hắn.

Mái tóc màu bạch kim rũ xuống sau lưng, từng sợi, từng sợi quấn lấy nhau, có vài sợi còn mắc vào cúc áo khoác của hắn.

Bây giờ nghĩ lại, cứ cảm thấy những tia sáng vụn vặt của ánh trăng trên bãi biển lúc đó, đều rơi lên người thiếu niên ấy, khiến cậu như phát sáng.

Trí nhớ tốt đôi khi cũng là một loại dằn vặt.

Quan Ứng Quân lại nhớ đến cảm giác lúc hôn, khi luồn tay vào sau gáy Giản Nhược Trầm mà nhẹ nhàng xoa nắn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.