Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍁🍁🍁
Liêu Mẫn cảm ơn rối rít, bác sĩ nhận lấy thẻ rồi lập tức viết đơn, tiến hành thanh toán.
Chỉ cần người bệnh đã vào ICU, nghĩa là đang dùng tiền để giành giật lại mạng sống.
Giản Nhược Trầm lặng lẽ nhìn Quan Ứng Quân trả tiền, cất hóa đơn vào ví.
Quen nhau gần nửa năm, ví tiền của Quan sir vẫn là cái cũ rách viền mà cậu thấy từ lần đầu tiên gặp.
Giản Nhược Trầm bước tới: \”Khoản này sở cảnh sát có thể chi trả không?\”
\”Không thể.\” Quan Ứng Quân cất ví tiền, cụp mắt xuống tính toán lại số tài sản của mình.
Hắn đã rút một phần tiền nhàn rỗi để đầu tư cổ phiếu, kiếm được chút đỉnh.
Thời buổi hiện tại ở Hồng Kông, chỉ có bất động sản, bảo hiểm, Lục Vinh, cựu đại phú Cố Hữu Minh và cổ phiếu nhà họ Giản là còn có xu hướng tăng giá.
Bất động sản với bảo hiểm đều không ổn định, chỉ cần các tay môi giới khoác áo đỏ trên sàn chứng khoán Hồng Kông khẽ ra tay là giá có thể rớt ngay.
Còn Lục Vinh thì sớm muộn cũng sẽ dính líu đến pháp luật.
Cố Hữu Minh đã bắt đầu chuyển trọng tâm ngành nghề sang Hoa Kỳ.
Nhìn qua nhìn lại, chỉ có đầu tư vào cổ phiếu nhà họ Giản là an toàn nhất.
Tuy có lời, nhưng vẫn còn thua xa Giản Nhược Trầm.
Cả đời này, có lẽ hắn cũng không thể kiếm được khối tài sản mà Giản Nhược Trầm đang có.
Quan Ứng Quân nhìn sang người bên cạnh, ánh mắt đầy suy tư khó đoán.
Giản Nhược Trầm cười với hắn: \”Quan sir, sở cảnh sát không chi được, nhưng em có thể hoàn lại cho anh.\”
Quan Ứng Quân nhướng mày.
\”Nhưng mà…\” Giản Nhược Trầm kéo dài giọng, trêu chọc hắn, \”cũng phải có điều kiện hoàn trả.\”
\”Điều kiện gì?\” Quan Ứng Quân nắm tay Giản Nhược Trầm, đặt trong lòng bàn tay nắm chặt, khoé môi cong lên một nét cười mơ hồ.
Từng luồng suy nghĩ trong đầu hắn lập tức tiêu tan sạch sẽ.
Giản Nhược Trầm rút tay ra khỏi lòng bàn tay hắn, khẽ nói: \”Để sau hãy nói.\”
Người này đúng là quá thích thân mật, cậu muốn khi Quan Ứng Quân ở nhà thì biết tiết chế một chút, kiểu như vừa nói \”dừng\” là biết dừng lại ngay.
Quan Ứng Quân liền nhận ra điều kiện kia tám phần là có liên quan đến chuyện thân mật giữa người yêu, lập tức đáp: \”Không cần em hoàn lại. Anh dùng tiền nhàn rỗi để mua cổ phiếu nhà em, lợi tức đủ để bù vào khoản chi bất ngờ này. Nếu thực sự không xoay được, ngân hàng vẫn còn hơn 10 triệu, khi cần thì rút ra dùng là được.\”
Giản Nhược Trầm: …
Tốt lắm.
Cứ cảm thấy… có gì đó sai sai.