Chôn cất xong thi thể, Phó Lăng Nghi một mình xuống núi. Vậy thôi, những gì làm được đều đã làm rồi, y tự nhủ, thế nhưng vẫn không thể nào thôi nhớ tới những tháng ngày Nam Độ. Hai người sớm tối ở chung, gần như nương tựa lẫn nhau, rõ ràng buổi tối ngày hôm ấy Từ Ưng Bạch còn khỏe mạnh, vậy tại sao y cũng chỉ vừa rời đi đúng một buổi tối mà người kia đã không còn? Cớ gì y lại bỏ đi, nếu như ngày đó y ở lại, có lẽ hắn sẽ không phải chết, hoặc dù có chết cũng sẽ không lẻ loi một mình.
Cảm giác tự trách, hối hận và khổ sở như giằng xé, Phó Lăng Nghi đau đến mức ôm đầu ngồi khuỵu xuống, hoảng loạn nghiêng đầu đi, xương cốt răng rắc kêu. Y lắc đầu, cố ép mình không được như vậy nữa. Cái chết là kết cục, dù có muốn cũng không thể vãn hồi. Từ Ưng Bạch cũng sẽ không sống lại.
Phó Lăng Nghi nhìn lại con đường Nam Độ mà cả hai đã đi qua. Bọn họ lên đường vào mùa xuân, cỏ cây xanh tốt cũng không che lấp được xương trắng dọc đường, mà nay đã là cuối thu, cỏ cây héo úa, xác người chết đói khắp nơi. Y kiểm lại đồ đạc của mình, một túi bạc vụn nhỏ, một con bướm cỏ đã ố vàng và vài trang Đạo Đức Kinh rách nát. Đoạn đường phía trước chỉ còn một mình y mà thôi.
Hồi mới bắt đầu du ngoạn tứ phương, Phó Lăng Nghi còn nghĩ, thế gian này nhiều người như vậy mà không chỉ có mình Từ Ưng Bạch, bản thân y một ngày nào đó cũng sẽ quên đi, tình cảm lớn dần theo những ngày tháng bên nhau cuối cùng cũng sẽ bị bào mòn, chỉ cần thời gian đủ dài, mọi chuyện đều sẽ ổn.
Vậy nên Phó Lăng Nghi đi thẳng đến Gia Dục Quan, rồi từ Gia Dục Quan đi về phía đông, đi từ cuối thu đến đầu xuân, lại từ đầu xuân đi thẳng tới lúc vào đông, bạc vụn đem theo được phân phát cho phụ nữ, trẻ em và người già bơ vơ không nơi nương tựa ven đường.
Về sau túi đựng bạc không còn bạc nữa, mà là đựng một con bươm bướm cỏ. Những trang Đạo Đức Kinh kia đã hư hao hết, Phó Lăng Nghi đã hết sức giữ gìn nhưng sau vài trận mưa to như trút nước, xấp giấy đó đều đã biến thành bùn nhão. Cuối cùng là con bươm bướm kia, khi chạm trán với kỵ binh Ô Quyết tại Gia Dục Quan, y vất vả lắm mới giữ được mạng rồi lại bàng hoàng nhận ra túi tiền của mình không cánh mà bay từ lúc nào. Y như phát điên quay lại chiến trường, lật tung từng cái xác, từng tấc đất hừng hực lửa nhưng vẫn không tìm được chiếc túi và con bướm, cuối cùng chỉ có thể thất tha thất thểu rời đi như kẻ mất hồn, cũng không biết mình sẽ đi đâu.
Y không có người quen, không có bạn bè, người nhà y đã chết hết trong vụ án oan năm ấy, người y thích chết dưới trận mưa tên, mất xác dưới lòng sông. Y không muốn nghĩ thêm gì nữa, một mình lẻ loi độc hành giữa trời đất bao la tựa như một kẻ bị vứt bỏ, không có chốn về. Vào đêm hai người từ biệt, Từ Ưng Bạch từng nhẹ nhàng hứa hẹn rằng Phó Lăng Nghi có thể đến Trường An thăm mình, nhưng Từ Ưng Bạch đã chết, những gì để lại cũng đều hỏng hóc, thất lạc dần.
Trường An chẳng còn cố nhân, ngay cả nỗi nhớ cũng không tài nào níu lại. Mỗi lần nghĩ như vậy, Phó Lăng Nghi đều sẽ không thở nổi, y ép mình không nghĩ tới nữa, vờ như Từ Ưng Bạch còn sống mà bướng bỉnh viết thư cho hắn, kể về những gì mình thấy, những nơi đã đi qua, đôi khi còn ngắt một cành hoa, hay gửi kèm một cục đá, một miếng đất nhỏ trong thư, đợi khi gặp được người đưa thư rồi đưa cho họ. Chữ viết của y đã đẹp hơn trước nhiều, dần dà cũng nhuốm một chút phong thái văn nhân. Thế nhưng những lá thư kia vĩnh viễn cũng sẽ không thể trao đến tay người nhận, chỉ có thể lẳng lặng nằm đó ngày này qua ngày khác, chờ đợi bị tiêu hủy.