Editor: Tieen
Chương 677: Trẫm chính là thiên hạ (57)
Sương Nguyệt Khuynh Ninh thấy tình thế vừa vặn, bắt đầu chiêu mộ binh lính bổ sung vào quân đội, muốn công kích Liên Nguyệt quốc.
Dân chúng nhìn thấy chiêu binh quân đội.
Chỉ cảm thấy nàng ta điên rồi!
Hiện giờ ăn không đủ no, còn muốn tấn công nước khác?
Sợ là chê bọn họ chết không đủ nhanh a!
Quốc sư Hải quốc ở giữa đường cảm nhận được biến hóa, rời khỏi Sương Nguyệt quốc, đi tới Kinh Đường quốc trước đây, hiện giờ Liên Nguyệt quốc.
Sự phồn thịnh của Liên Nguyệt quốc cùng Sương Nguyệt quốc suy bại trở nên đối lập.
Hơn nữa Liên Nguyệt quốc đã thiết lập cửa ải tiếp nhận người tị nạn Sương Nguyệt quốc ở biên cảnh, Sương Nguyệt quốc có rất nhiều người tị nạn đang hướng tới bên này.
Cũng có người tị nạn tự nguyện trình thư, hy vọng Tô Mộc giành lại Sương Nguyệt quốc.
Tô Mộc nhìn lá thư trên tay, sau khi hiểu rõ nội dung trong thư, sau đó thiêu rụi.
\”Nhìn Sương Nguyệt quốc thương sinh chịu khổ, ngươi không muốn ra tay sao?\” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
Bóng dáng màu trắng rơi xuống từ mái nhà.
Là quốc sư của Hải quốc!
Vẫn là khuôn mặt tươi cười như trước, ánh mắt nhìn Tô Mộc quyến luyến mang theo điên cuồng.
Tô Mộc ánh mắt lạnh lùng, công kích về phía hắn.
Quốc sư nhìn chiêu thức công kích của cô, quen thuộc tránh né phản công, nhưng mà…
\”Rầm\” một tiếng, chỉ thấy thân thể quốc sư va chạm vào cột trụ, lực lượng lớn đến mức cột trụ mơ hồ in thân hình hắn.
Khóe môi chảy máu, nhưng vẫn bảo trì độ cong lên cao, có vẻ cực kỳ quỷ dị.
Một tay chống cột trụ về phía sau, đứng vững thân hình, ánh mắt nhìn Tô Mộc thoáng vỡ vụn.
Lau vết máu ở khóe môi, nói: \”Là ta tự cho là còn hiểu ngươi mà thôi.\”
Hắn cho rằng hắn nhìn thấu công kích của nàng, hắn cho rằng hắn nhìn thấu mưu kế của nàng, hắn cho rằng nàng vẫn như cũ lo lắng cho thương sinh…
Bất quá là hắn cho rằng mà thôi…
Nàng đã thay đổi, hay bọn họ đã thay đổi?
Giọng của Tô Mộc lạnh như đóng băng: \”Ừ.\”
Cô trong quá khứ, sớm đã hủy diệt, cô hiện giờ, niết bàn mà sinh ra.
Nụ cười trên khóe môi quốc sư nhiễm một chút thê lương, ôm ngực tiến lên công kích.
Tô Mộc nghiêng người né tránh, nói: \”Cút.\”
\”Ngay cả đánh với ta, ngươi cũng cảm thấy chán ghét sao, ha ha…\” Hắn tự giễu nói.
Tô Mộc mâu sắc thâm trầm.