Editor: Tieen
Chương 661: Trẫm chính là thiên hạ (41)
\”Sương Nguyệt bệ hạ, có muốn cùng nhau đi tới địa điểm an toàn không?\”
Lại là đoàn người Hải quốc âm hồn bất tán kia.
Quốc sư mặt giả kia mở miệng hỏi.
\”Bệ hạ, chúng ta đi đến địa điểm an toàn trước.\” Liên Thành nói.
Tô Mộc nhìn Liên Thành một chút, sau đó gật đầu.
Hai người lên ngựa, mang theo Tiểu Cừu rời đi.
Theo sau là đoàn người Hải quốc.
Chờ đến địa điểm an toàn, kỳ thật chính là một ngọn núi, trên núi có tòa nhà sừng sững, hiển nhiên là Kinh Đường quốc cố ý kiến tạo ở đây.
Xung quanh tòa nhà này là tường cao vây quanh, giống như một tòa thành trì nhỏ độc lập với thế giới, vô cùng an toàn.
Những người của các nước chạy trối chết kia đã sớm đến nơi này.
Đoàn người Tô Mộc cùng đoàn người Hải quốc đến muộn, phía sau bọn họ chính là bầy hổ gắt gao đuổi theo, nhưng cánh cửa nặng nề đã đóng lại.
Người Kinh Đường quốc đứng trên cửa thành lạnh lùng nhìn.
Tô Mộc huýt sáo về phía Tiểu Cừu, trong nháy mắt thân thể Tiểu Cừu chạy vào trong rừng không thấy bóng dáng, mà Tô Mộc cùng Liên Thành hai chân dùng lực, mũi chân đạp lưng ngựa, theo tường thành dùng khinh công bay lên trên.
Quốc sư Hải quốc bên kia ôm Hải quốc bệ hạ bay lên trên, những người còn lại theo sát phía sau, có hai người chậm một bước, cùng với những con ngựa kia bị bầy hổ cắn xé hầu như không còn!
Bầy hổ ngẩng đầu nhìn người trên tường thành gào thét, ghé vào bên tường, ánh mắt hung ác nhìn người trên tường thành.
Bên ngoài tường thành là một đám hổ đói, trong rừng này nhiều con mồi như vậy, chúng nó không đi bắt, hết lần này tới lần khác nhìn chằm chằm nơi này, hiển nhiên tay có mèo vờn chuột.
Có một số đế vương được tướng quốc gia che chở mới không đến mức bị con mồi phản công, trở thành lương thực trong miệng bầy hổ.
Có một số là bởi vì cách làm của Kinh Đường quốc, vẫn ẩn nhẫn.
…
Bất luận là loại nào, hiện giờ đều bởi vì bầy hổ ngoài tường kia mà không thể làm gì được.
\”Chúng quốc bệ hạ mệt mỏi rồi đi, mời nghỉ ngơi.\”
Cung nhân Kinh Đường quốc hô.
Các đế vương các nước có chút chật vật nhìn về phía đại điện trung tâm với tâm tình không giống nhau.
Cuối cùng đều chậm rãi đi về phía đại điện.
Vốn dĩ đều là đế vương, vị trí ngồi hẳn là cùng độ cao, Kinh Đường quốc nhiều lắm là làm chủ nhà ngồi ở chủ vị.
Nhưng…
Nàng ta ngồi ở chỗ cao kia, cúi đầu nhìn mọi người, cười nói: \”Chúng vị vất vả, mời ngồi, dùng bữa.\”