Editor: Tieen
Chương 647: Trẫm chính là thiên hạ (27)
Cung nhân túm cổ áo nữ hài nhìn thấy, sợ tới mức kêu một cái mất hồn.
Đó chính là Phượng Quân a!
Người đứng đầu hậu cung!
Người bệ hạ sủng ái nhất, thân ảnh nhỏ bẩn thỉu kia bám vào đùi Phượng Quân, cái này, làm như thế nào cho phải đây!?
Cung nhân quỳ xuống run bần bật: \”Phượng Quân tha mạng, Phượng Quân tha mạng. Đây là tiểu hoàng nữ của tiên đế, vẫn luôn bị nhốt trong lãnh cung, hôm nay thừa dịp chúng ta đi nhà xí từ trong lãnh cung chạy ra, còn quấy nhiễu Phượng Quân, Phượng Quân tha mạng!\”
\”Lui ra.\” Dung Dữ mở miệng, sau đó cúi đầu nhìn nữ hài treo trên đùi mình.
Đây chính là hoàng nữ nhỏ nhất của tiên đế, muội muội nhỏ nhất của Sương Nguyệt Quy Mạch: Sương Nguyệt Nam Nhứ.
Nàng đang dùng một đôi mắt to ngấn nước nhìn hắn, ánh mắt vốn ủy khuất tỏa sáng, trong suốt có thể thấy rõ niềm vui trong lòng nàng.
Chớp mắt to, sau đó dùng đầu cọ cọ chân Dung Dữ, biểu hiện sự yêu thích của mình: \”Muốn, tiên tử, tiên tử xinh đẹp.\”
Sau đó cẩn thận hỏi: \”Có thể không?\”
Dung Dữ bật cười, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa của nàng, đôi mắt to linh động, đưa tay xoa xoa đầu nàng, ôn hòa mở miệng: \”Buông ta ra trước được không?\”
Nàng lắc đầu mãnh liệt, kéo tứ chi Dung Dữ càng thêm dùng sức, sợ hắn bỏ lại mình.
\”Nói cho phụ quân tiểu hoàng nữ biết, bổn cung dẫn theo tiểu hoàng nữ đi trước, chờ tiểu hoàng nữ buông xuống, liền đưa nàng trở về.\” Dung Dữ phân phó hai cung nhân canh giữ cửa.
Cung nhân tuân mệnh.
Sau đó Dung Dữ đưa tay về phía nàng, nói: \”Ta ôm ngươi được không?\”
Nàng vẫn lắc đầu, tiếp tục làm vật trang sức trên chân hắn.
Dung Dữ không thể làm gì được, chỉ có thể mang theo một vật trang sức trên chân như vậy trở về tẩm cung.
Trong ánh mắt kinh ngạc của đám cung nhân, Dung Dữ sai người chuẩn bị điểm tâm cho nàng, nhưng nàng vẫn kiên trì treo trên đùi Dung Dữ, há miệng cho Dung Dữ đút nàng ăn.
Chờ ăn no uống đủ, cái đầu nhỏ bé của nàng tựa vào chân Dung Dữ.
Mí mắt không khống chế được kéo xuống, sau đó một khắc bỗng nhiên như tỉnh táo mở ra, xác nhận mình vẫn còn ở đây.
Lặp đi lặp lại mấy lần, có lẽ là mệt mỏi không chịu nổi, tứ chi cô treo cũng buông lỏng một chút.
Dung Dữ đưa tay dễ dàng ôm nàng từ trên đùi lên.
Nàng mạnh mẽ mở mắt ra, đôi mắt mờ mịt trong nháy mắt nổi lên sương mù, nước mắt tuôn rơi xuống:
\”Đừng ném, tiên tử, đừng ném Nhứ Nhi xuống, Nhứ Nhi rất ngoan rất ngoan, Nhứ Nhi có thể, có thể giặt xiêm y cho người, còn có thể bưng trà cho người, còn có thể trải giường chiếu cho người, Nhứ Nhi có thể làm rất nhiều việc, oa ——\”