Editor: Tieen
Chương 585: Ảnh đế quốc dân (37)
Hạ Lẫm còn đang suy nghĩ vấn đề này, nghe thấy tiếng rung của điện thoại di động.
Lấy điện thoại ra nhìn.
Nhìn tin tức hiển thị trên màn hình điện thoại, sắc mặt anh trầm xuống, sau đó ném điện thoại ở một bên sofa.
Tắt đèn, đứng ở ban công phòng nghỉ, giấu mình trong bóng tối.
Mười phút sau.
\”Lạch cạch ——\” Phòng nghỉ sáng lên.
\”Hạ ảnh đế, anh ở đây à?\” Giọng điệu kinh ngạc, nhưng vẻ mặt nhàn nhạt, Hạ Lẫm đưa lưng về phía cô, hiển nhiên nhìn không thấy.
\”Ừm.\” Không có xoay người, Hạ Lẫm khẽ gật đầu, cũng không hỏi cô vì sao trở lại, chỉ đứng ở trên ban công, thân thể dần lộ ra trong ánh sáng.
Tô Mộc ngồi xuống sofa, liếc nhìn thấy điện thoại của Hạ Lẫm sáng lên, hiện ra một tin nhắn, ánh mắt sâu thẳm.
\”Rộp rộp —— rộp rộp ——\” Trong phòng truyền đến tiếng nhai đồ ăn, cuối cùng Hạ Lẫm quay đầu lại nhìn cô, thấy cô đặt hộp trái cây trong tay, cả người ngồi xếp bằng trên sofa.
Một tay cầm nĩa ăn trái cây, một tay cầm điện thoại xem.
\”Cô không về nhà đến đây làm gì?\” Hạ Lẫm từ ban công đi vào, ngồi xuống bên cạnh cô, dùng một cái nĩa khác ăn trái cây.
\”Đột nhiên nghĩ đến trái cây tôi để tủ lạnh không ăn, liền tới đây.\” Tô Mộc ngước mắt nhìn Hạ Lẫm một cái, chậm rãi nói.
\”Chỉ vì chuyện này?\”
\”Bằng không thì sao?\”
\”Hừ ~\” Hạ Lẫm hừ lạnh.
\”Hạ ảnh đế, xem phim không?\”
\”Không muốn xem.\”
Cuối cùng, Hạ Lẫm vẫn ngồi trong phòng họp cùng Tô Mộc dùng máy chiếu xem phim.
Đêm dần dần tối, Tô Mộc duỗi thắt lưng: \”Tôi đi ngủ, Hạ ảnh đế, ngủ ngon.\”
Nói xong liền đi về phía căn phòng duy nhất có giường.
Hạ Lẫm cũng chỉ có thể tiếp tục ở trên sofa.
Ngay cả Hạ Lẫm cũng không chú ý tới, tâm tình vốn bởi vì những tin tức kia mà phiền muộn, bị Tô Mộc đến phá vỡ.
Sáng sớm anh thức dậy sớm, liền ngửi thấy một mùi thơm.
Đi theo mùi thơm, nhìn thấy ở sân thượng trên nóc nhà, nồi cháo đang được nấu trên bếp lửa, trong cháo có thịt nấm, mùi thơm chính là theo từng đợt khói bay qua.
\”Hạ ảnh đế, tôi nấu cháo, cậu muốn ăn không?\” Tô Mộc đã cầm chén đứng ở rìa sân thượng, cùng với buổi sáng nắng chói chang kia, nhàn nhã ăn cháo.
Hạ Lẫm nhìn bên kia kỳ thật đã chuẩn bị cho anh một chén, tự giác cầm lên ăn.
\”Ngày mai Tết Đoan Ngọ, Hạ ảnh đế, có phải nên nghỉ không?\” Tô Mộc nói.