\”Anh ta, anh ta là, anh ta là chú nhỏ Kiều Dĩ An…\” Lúc này Lưu Diêu đang bối rối, nghe có người hỏi thì lập tức theo bản năng nói hết những gì mình biết, đợi đến lúc nói xong, phát hiện lời nói vừa ra khỏi miệng có cái gì đó không đúng thì vô ý thức đưa tay bịt miệng lại, đúng lúc mọi người trong phòng kí túc xá đang chờ cô nói chuyện nên rất yên lặng cùng với giọng nói của cô cũng không nhỏ, tất cả mọi người đều nghe được rõ ràng.
Nữ sinh đưa điện thoại cho Lưu Diêu nữ bỗng kinh ngạc đến ngẩn người, tay đang cầm điện thoại của cô lúc này cũng không cầm chặt, chiếc điện thoại vừa mới gắn lại rớt xuống đất chia năm xẻ bảy, kí túc xá yên tĩnh giống như chết trong một thời gian thật dài, một lúc lâu sau trên mặt Lưu Diêu hiện lên vẻ hối hận, cô không biết làm sao nhìn chằm chằm vào các cô gái trong kí túc xá, Bách Hợp kéo chăn lên che kín mặt, cô gắng nhịn cười, lời Lưu Diêu vừa nói đã gây họa rồi, bây giờ hối hận đến xanh ruột.
Tính cách cô ta thẳng thắn nhiệt tình cũng không phải xấu, cô cùng Kiều Dĩ An đã xa cách nhưng Lưu Diêu chỉ không muốn tiếp tục làm bạn với Kiều Dĩ An chứ không muốn bản thân ở sau lưng gây ra phiên phức cho Kiều Dĩ An, nhưng bây giờ họa là từ miệng mình mà ra, Lưu Diêu với chỉ số thông minh của mình cũng hiểu rõ lời của mình nếu truyền đi sẽ ảnh hưởng như thế nào đối với Kiều Dĩ An, cô ấy chỉ là một cô gái mười tám tuổi, lúc này cắn môi lắc đầu:
\”Có lẽ không phải đâu, Kiều Dĩ An biết rõ đó là chú nhỏ của cậu ấy, chắc có lẽ không đâu, nói không chừng là Bách Hợp nhìn lầm rồi.\”
\”Nhìn lầm một lần còn có thể, nhìn lầm hai lần thì không thể nào đâu? Không phải Bách Hợp nói, buổi tối hôm nay thấy bọn họ ở dưới ký túc xá, vậy đó là chuyện gì?\” Các cô gái trong ký túc xá không nghĩ tới sẽ nghe chuyện lớn như thế. Đều sôi nổi thảo luận: \”Có phải thật vậy không, gọi điện thoại hỏi Kiều Dĩ An đang ở nơi nào, lại hỏi xem chú nhỏ của cô ta có đi bệnh viện hay không, chẳng phải sẽ biết hay sao? Bị Bách Hợp đánh vỡ đầu phải đi bệnh viện chứ?\”
\”Đúng đấy, nếu như trong lòng không có quỷ, Bách Hợp nói muốn đưa chú nhỏ của cậu ta đi bệnh viện lúc, tại sao cậu ta không đáp ứng. Còn không cho Bách Hợp kể chuyện này?\” Mọi người bảy mồm tám lưỡi mà thảo luận, hầu như tìm ra tất cả ý nghĩ trong lòng Kiều Dĩ An, trước kia Kiều Dĩ An trong sáng tốt bụng, không nghĩ tới bây giờ liên tiếp bị người khác nói ra, tất cả mọi người nhiệt tình tăng cao, trong lòng thực sự cho rằng giữa Kiều Dĩ An cùng chú nhỏ của cô ta có chuyện không thể để cho ai biết.
Sức tưởng tượng của con người chính là vô hạn đấy, có khi nói được nhiều hơn nữa, không bằng giống như bây giờ dẫn dắt để cho mọi người tự mình suy đoán. Cho ra kết luận người khác sẽ càng tin tưởng hơn.
\”Không thể nào đâu? Dù sao cũng là chú nhỏ của cô ấy, có lẽ là tôi nhìn lầm rồi!\” Bách Hợp hiểu rõ lòng người, cố tình lúc này tất cả mọi người cho rằng giữa Kiều Dĩ An và chú nhỏ của cô ta có gì đó bất chính, phủ định một câu.
Câu phủ định của cô, trong cái nhìn của mọi người giống như là rời bỏ tập thể quần chúng, mọi người nhịn không được phản bác: \”Như thế nào không có khả năng? Lưu Diêu gọi điện thoại đến hỏi sẽ biết!\”