Chủ nhiệm lớp nghe nói thế, liếc nhìn Bách Hợp. Cô gái này trong vòng một năm biến hóa rất nhiều, không ngạo khí như trước, so trước kia càng lãnh đạm, bình thường không lên tiếng, nhân duyên với bạn cùng lớp không quá tốt, gần đây trường học mấy lần thi thử, thành tích của cô luôn bảo trì một giai đoạn ổn định, không phải đặc biệt xuất chúng, cũng không phải cực kém, không nóng không lạnh.
Ngày hôm qua Bách Hợp đi trước, thời gian gây án đã có, nghĩ đến Thẩm Kỳ dáng người cao lớn, cùng với nhóm người kia, nhìn dáng người Bách Hợp mảnh khảnh, thầy giáo thật sự rất khó đem cô liên hệ cùng người đánh ngã một đám nam thanh niên côn đồ, bởi vậy cau mày, liền hỏi một câu: \”Em cứ trung thực trả lời cảnh sát, nếu như không phải em làm cứ việc nói thẳng.\”
Hai cảnh sát liếc nhìn chủ nhiệm lớp, thò tay gõ mặt bàn: \”Ngày hôm qua cấp ba các em liên hoan, em về sớm, bọn người Thẩm Kỳ tại lúc 9h 20′ bị đánh, thời gian vừa vặn phù hợp, huống chi lúc trước chúng tôi hỏi qua hai bạn học trong lớp em, một bạn nữ họ Kiều nói em có thể đánh ngã một bạn học nữ cùng tuổi thể trọng khỏe mạnh hơn nữa phương diện thể dục thực tế. Tối hôm qua trước khi ăn cơm chiều, có một người tên Hách Đông Mạnh thuộc đội bóng rổ, hơn nữa cũng là bạn học nam cùng lớp cấp ba đi tìm em gây phiền phức, cuối cùng bạn đó cũng bị người đánh ngất xỉu đưa vào bệnh viện, tỉnh lại nói là em làm. Nhiếp Bách Hợp, chuyện Thẩm Kỳ này nếu em không thành thật một chút, sợ là chúng ta phải mang em về cục cảnh sát một chuyến.\”
Một người khác không có lên tiếng, cảnh sát thoạt nhìn lớn tuổi hơn chút cười cười: \”Em hãy nghĩ thông suốt, em sắp tham gia thi tốt nghiệp trung học, nếu có việc chậm trễ, hủy chính là cuộc đời của em.\”
\”Hai chú cảnh sát, các chú không nên làm cháu sợ, lá gan của cháu rất nhỏ\” Bách Hợp nghe được hai người cảnh sát này nói nhịn không được nở nụ cười. Miệng cô nói chính mình nhát gan ánh mắt lại thập phần tỉnh táo, căn bản không có chút nào bộ dáng sợ hãi. Thấy bộ dạng như vậy hai cảnh sát liền cau mày, bởi vì theo trên người Bách Hợp thì bọn họ không nhìn thấy cô gái trẻ bị hù cho sợ hãi, ngược lại làm cho bọn họ có cảm giác thúc thủ vô sách. Chứng kiến thần sắc hai người này, Bách Hợp lúc này mới nói:
\”Trước đừng nói cháu có hay không thực lực đánh ngã tám người này. Đầu tiên cháu cùng Thẩm Kỳ cãi nhau qua lời nói chỉ vì cháu cùng nữ sinh cậu ta thích ở cùng một phòng ký túc xá, giữa chúng cháu quan hệ không tốt, Thẩm Kỳ thay cậu ta ra mặt, thuần túy là muốn vu oan cháu. Cậu ta có thể tìm cháu gây phiền toái, đương nhiên cũng có thể thuận miệng nói lung tung cháu đánh bọn hắn, những điều này các chú đều có thể tra ra. Huống chi chú nói thời gian ngày hôm qua đúng là sau khi cháu rời đi chỉ có một mình, thời gian không sai biệt lắm, nhưng sau khi cháu rời khỏi liền trực tiếp đi dạo cửa hàng mua áo váy, cháu còn có phiếu mua sắm, nếu như các chú không tin, cháu nghĩ cửa hàng có lẽ có cameras giám sát, các chú cũng có thể điều tra là biết rõ cháu nói thật hay không.\”
Cô một mặt nói xong, một mặt liếc nhìn chủ nhiệm lớp: \”Thưa thầy, em có thể trở về phòng học lấy ví tiền được không?\”
Một học sinh nữ, dù sao chạy lại chạy không được, huống chi Bách Hợp cung cấp coi như là vật chứng, hai cảnh sát nhìn thoáng qua, hướng chủ nhiệm lớp nhẹ gật đầu.