Lúc này cách thời gian lên lớp còn hơn 15 phút, giáo viên không có ở đây, nhưng sau khi Bách Hợp hét ra ngoài cửa sổ thì Tần Chính và Kiều Dĩ An đều ngại ngùng, trước đây họ đứng cùng một chỗ thì giáo viên cũng chỉ cảm thấy là bạn bè bình thường vì thế không có người lén nghị luận, nhưng lần này Bách Hợp chọc phá 2 người họ, người đàm luận sau lưng sẽ nhiều hơn, theo tiếng chuông vào họct hứ nhất vang lên, học sinh lục tục tiến vào phòng học, Lưu Diêu được mấy nữ sinh dìu vào phòng học, đã nghe được lời này, lúc ấy sắc mặt của cô ta liền thay đổi.
Với tư cách là tình nhân đại chúng, Tần Chính là thần tượng của nữ sinh trong lớp, không chỉ Nhiếp Bách Hợp thích mà năm nhất có rất nhiều nữ sinh cũng vậy, Lưu Diêu mặt ngoài như bé trai, nhưng cô ta vẫn là một nữ sinh, thực chất bên trong cũng có hứng, với Tần Chính lớn lên đẹp mắt, thành tích lại cao nhưng vì gần đây cô ta luôn tự ti, không muốn đem suy nghĩ trong lòng nói cho người khác, càng là người ngày thường thoạt nhìn tùy tiện, kỳ thật càng là người so với người khác lại càng dễ thẹn thùng, suy nghĩ đối với Tần Chính cũng chưa nói cho Kiều Dĩ An biết, ngày thường lấy chính mình trở thành bạn thân tiếp cận Tần Chính, nghe được Kiều Dĩ An và Tần Chính ôm ôm ấp ấp, lúc ấy cô ta không có lên tiếng, nhưng buổi trưa có chút thất thần.
Bách Hợp gây chuyện xong tâm tình cũng thoải mái hơn, buổi chiều Kiều Dĩ An cũng không dám giống như lúc trước quấn lấy Tần Chính, không biết vì sao Lưu Diêu cũng có chút không giống bình thường. Cô ta có chuyện cũng không biết nói với ai, chỉ cảm thấy cả buổi đặc biệt gian nan, thật vất vả chịu đến xế chiều, cô ta muốn kéo Lưu Diêu. Muốn Lưu Diêu đi lúc ăn cơm chiều, Lưu Diêu lại lắc đầu, cự tuyệt cô, chỉ nói thân thể khó chịu muốn về nghỉ ngơi. Kiều Dĩ An sửng sốt một chút, Lưu Diêu lần đầu tiên cự tuyệt cô, cô có chút bi thương chằm chằm Lưu Diêu, thật lâu về sau mới an ủi cô ấy nghỉ ngơi thật tốt, chính mình cầm cà-mên đã đi ra.
Buổi chiều nửa ngày kỳ thật quan trọng nhất là thầy giáo nói mục tiêu học kỳ mới, cũng thông báo mọi người kỳ thi Đại Học còn cách bao nhiêu ngày, một lần nữa điều phối vị trí, Nhiếp Bách Hợp bởi vì cấp hai học kỳ sau lúc thành tích cuộc thi không quá lý tưởng. Bởi vậy Bách Hợp bị điều đến đếm ngược hàng thứ hai trên vị trí, cái này cả ngày cũng không có nói cái gì khóa, sau khi tan học cô thu thập đồ đạc của mình rồi khóa ngăn kéo lại, quay đầu liền rời đi.
Tại trong phòng ăn ăn cơm tối xong, trở lại lầu ký túc xá ở bên trong cầm bình nước đi ra xếp hàng lấy nước sôi trở về, Lưu Diêu còn nằm ở trên giường, Kiều Dĩ An chưa có trở về. Trước đây giờ tự học buổi tối Kiều Dĩ An và Lưu Diêu như hình với bóng vậy mà gần đây hiếm thấy ở cùng nhau, ánh mắt Bách Hợp chỉ nhìn thoáng qua hai người, liền dời đi.
Thời gian của cô rất quý, nguyên chủ thành tích rất kém cỏi, cô muốn thay nguyên chủ ôn tập bài học tử tế, mặc dù trước đây Bách Hợp đọc qua sách, nhưng ngoại trừ ngữ văn lịch sử cùng Anh ngữ khẩu ngữ các loại: đợi văn khoa thành tích sở trường bên ngoài, toán lý hóa kỳ thật cô cũng không giỏi lắm, bởi vậy cô muốn thừa dịp cái này cơ hội khó được mà chăm chỉ học, cô muốn cố gắng đọc sách để đỗ đại học. Đền bù tiếc nuối trong nội tâm nguyên chủ. Tốt nghiệp đại học về sau cô muốn tìm công việt tốt, thay Nhiếp gia trả nợ, cô cũng không muốn đem thời gian lãng phí trên người bọn Kiều Dĩ An và Lưu Diêu.