Triệu Bách Hợp vốn tính tình âm trầm cổ quái cộng thêm biến cố lúc nhỏ, lúc mới trở lại nước Tấn thì Tấn Dương công còn có mấy phần tình cảm, nhưng theo sự lãnh đạm của Tấn Dương công với hắn, rất nhanh khiến tính nết hắn trầm trọng thêm, có khi làm Tấn Dương công không vừa lòng, cũng không thèm để ý.
Lúc này trước mặt mọi người chống đối Tấn Dương công, Tấn Dương công chỉ cảm thấy tức giận và bất đắc dĩ, nhưng Bách Hợp nói rất có lý, chuyện đêm qua Triệu Húc Dương đã nói qua, lúc ấy nghe được chuyện hắn nói muốn cắt thành đổi Tất Dao Quang lại không phải chỉ một mình Bách Hợp nghe thấy, trong đại điện nhiều như vậy người, nếu là sự tình truyền ra, Triệu Húc Dương nói không giữ lời, nếu Tấn Dương công buộc hắn thất tín với người, thì không chỉ thanh danh chính hắn bị hao tổn, mà ngay cả danh vọng Tấn Dương công cũng sẽ gặp tổn thất.
Lúc này Bách Hợp không nghe lời, mình đưa ra đề nghị cô lại không nghe thì Tấn Dương công lại càng ghét bỏ hơn, lạnh giọng hỏi:
\”Ngươi muốn như thế nào?\”
\”Không muốn như nào, Tất cơ nay đã đổi ra ngoài, không bảo hộ nàng chu toàn là do Triệu Húc Dương, không liên quan đến bổn công tử. Nếu muốn đưa về phủ bổn công tử, cũng không phải không được, trừ phi thời gian quay lại, hoặc Tất cơ còn nguyên thân, hai thành này thì bổn công tử sẽ dâng hai tay! Nếu không hôm nay mơ tưởng dùng một cái tàn hoa bại liễu để đổi hai thành trong tay bổn công tử về!\”
\”Triệu Bách Hợp, ngươi khinh người quá đáng!\” Triệu Húc Dương nghe Bách Hợp mở miệng một tiếng tàn hoa bại liễu, tức giận đến hai mắt đỏ thẫm, nhịn không được lại bắt đầu giãy dụa, Bách Hợp hừ một tiếng: \” Như thế nào, nếu ngươi không làm được, thì chớ có nhắc lại chuyện mang Tất cơ về, ả sống hay chết không quan hệ gì tới bổn công tử, dù sao một khi thành trì đến tay, nữ nhân thiên hạ lo gì không có?\”
Tấn Dương công cũng có ý này. Ở trong mắt lão giết Tất Dao Quang là tốt nhất, nhưng không biết làm sao nhi tử lại ưa thích nàng, hết lần này tới lần khác không nỡ giết, còn tình nguyện dùng thành trì trao đổi nàng ta.
Trong lúc nhất thời mọi người huyên náo. Triệu Xương tình nguyện cùng Triệu Húc Dương đấu đến cùng, cũng tuyệt đối không hai tay đưa Tất Dao Quang đến phủ Triệu Húc Dương, nếu giao cho Bách Hợp thì hắn lại nguyện ý. Mà Triệu Húc Dương thì càng không khả năng để Tất Dao Quang ở lại trong phủ Triệu Xương. Nếu còn để lại, chỉ sợ sau này cho dù hắn có thể mangTất Dao Quang trở về, nhưng khả năng là mua một tặng một, đến lúc đó hắn phải làm thế nào? Đặt ở chỗ Bách Hợp còn được, nhưng hết lần này tới lần khác Bách Hợp không chịu nhận.
Trước đêm qua mọi người còn muốn đoạt lấy Tất Dao Quang, lúc này lại trở thành củ khoai lang nóng, mọi người đẩy tới đẩy đi, đều nghĩ không ra biện pháp giải quyết thích đáng. Tấn Dương công cũng có chút chán ghét, đã đến lúc ăn cơm, hôm nay trời chưa sáng vì chuyện của con trai lão phải thức dậy, hiện nay đã không được tỉnh táo, trong bụng kêu to, tâm tình tự nhiên không tốt, nhịn không được liền nói:
\”Triệu Bách Hợp. Ngươi rốt cuộc muốn gì?\”
Thấy tất cả mọi người có chút không kiên nhẫn, \\ Triệu Húc Dương và Triệu Xương cũng đã mỏi mệt, Bách Hợp lúc này mới nói: