Lance khép đôi mắt lại, hắn tự hỏi, giá ngay từ ban đầu hắn đừng cố kị nhiều chuyện như vậy, từ lúc ở trên con thuyền kết bằng thi trùng kia, cứ dứt khoát giết chết Bách Hợp, vậy phải chăng sẽ không có chuyện sau đó vị \”Thuỷ tổ\” Huyết tộc này bị hắn đánh thức? Nếu là như vậy, cho dù lần này hắn có không công mà về, chí ít cũng giữ được tính mạng, không cần lưu lạc tới tình huống nguy ngập thế này. Giá như từ lúc đó, hắn đã hút máu Bách Hợp, vậy thì bây giờ thực lực của hắn đã sớm tăng lên, tiếp đó, chỉ cần cỗ quan tài vẫn còn an vị ở đây, hắn vẫn có thể đợi thêm 200 năm, chờ thực lực của mình tăng cường mạnh mẽ hơn nữa rồi lại tới.
Đáng tiếc, lòng tham của hắn đã hại hắn quá thảm, lại thêm tâm tình gấp gáp sau 200 năm chờ đợi đằng đẵng khiến hắn vội vàng hấp tấp. Hắn vừa muốn có máu của Bách Hợp, lại muốn chiếm được cả máu của Dung Ly. Hắn học nhiều văn hoá Hoa Hạ như vậy, tiếng Hoa cũng nói trơn tru trôi chảy vô cùng, lại quên người Hoa Hạ có một câu nói, ấy là không thể ăn một lúc cả cá lẫn tay gấu.
\”Nhưng ngươi đã làm Tiểu Hợp bị thương, nàng ấy chảy máu đó!\” Dung Ly thành thật nói xong những lời muốn nói, sau đó quay sang nhìn Bách Hợp hỏi: \”Như vậy ta giết hắn được không?\”
Khuôn mặt của cậu có chút mờ mịt, tựa như không thể xác định nếu mình làm chuyện như vậy thì là sai hay đúng, ánh mắt mang theo thấp thỏm. Cậu vẫn mang máng nhớ được, Bách Hợp không thích cậu tuỳ ý giết người. Tuy trên một phương diện nào đó mà xem xét, Lance cũng không phải là người, nhưng tính đi tính lại, lại có thể coi là đồng loại của cậu. Cậu thực không hy vọng sau bao nhiêu năm mong đợi mỏi mòn mới được gặp lại, cậu lại chọc Bách Hợp tức giận.
Cậu thiếu niên của ngày xưa từng nói với cô, muốn học cách làm người và Dung Ly của bây giờ, dung mạo vẫn y nguyên chưa từng thay đổi dần dần hợp lại làm một, khiến hình ảnh Dung Ly trong kí ức cô càng lúc càng rõ ràng, Bách Hợp kìm nén những cảm thụ phức tạp trong lòng, kéo nhẹ tay cậu:
\”Có thể, hắn phá hoại quan tài của cậu, đã đủ để cậu giết hắn.\” Đến lúc này, Dung Ly có ý muốn giết Lance, cũng không phải vì hắn phá hoại chiếc quan tài có ý nghĩa đặc biệt với cậu, mà vì hắn ta đã làm cô bị thương, Bách Hợp chỉ cảm thấy lòng mình càng thêm mềm yếu.
Lời của cô giống như một khẩu lệnh với Dung Ly, cậu nhẹ nhàng thở phào, khi Lance há to mồm định cắn cổ Văn Thấm Nhã thì miệng Dung Ly đã niệm xong:
\”Thiên địa vô cực, phá!\” Một quả cầu sét màu tím tụ tập trong tay cậu, sau đó nhẹ nhàng được cậu đẩy vào đầu Lance, âm thanh \’lẹt xẹt\’ đáng sợ cùng với tiếng da thịt bị đốt cháy mãnh liệt kêu lèo xèo, nổ lốp bốp vang lên. Sau đó hàm răng Lance còn chưa kịp đụng vào cần cổ Văn Thấm Nhã thì cái đầu của hắn trong khoảnh khắc mà thôi, đã cháy thành một cục đen sì. Khi Dung Ly thu tay, tia chớp lập tức biến mất, cùng theo động tác thu tay của cậu, cái đầu đã cháy đen của Lance kêu lên mấy tiếng lạch cạch, sau đó rơi vỡ làm mấy mảnh.
Thân thể cao lớn của Vampire sau khi mất đầu lập tức rũ rượi ngã xuống. Ngũ lôi chú của Dung Ly khống chế cực kì tốt, vì vậy luồng sét không hề làm Văn Thấm Nhã bị bỏng chút nào, cô ta cứ ngờ rằng mình chết chắc rồi, không ngờ đột nhiên chứng kiến Lance bị mất luôn cái đầu, chỉ còn trơ lại một cái cần cổ trơ trụi đang đổ máu. Cô ta sợ run bần bật, toàn thân bắt đầu co giật, cứ như vậy mãi cho tới khi thân thể con Vampire kia bắt đầu khô quắt, héo rút lại, cô ta mới nhận ra, mình bị cái xác của nó quắp chặt, không thể bò ra ngoài.