[Edit-Q3] Bia Đỡ Đạn Phản Công – Quyển 3 (Hoàn) – Hành Trình Cáo Biệt Cuối Cùng 3 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit-Q3] Bia Đỡ Đạn Phản Công – Quyển 3 (Hoàn) - Hành Trình Cáo Biệt Cuối Cùng 3

Vốn theo bàn bạc lúc ban đầu, người lớn tuổi sẽ đi trước, vậy thì cụ Đường lớn tuổi nhất, danh tiếng, thực lực đều là số một sẽ dẫn đầu, dù có gặp nguy hiểm gì cũng dễ có phản ứng thích đáng hơn, còn những người trẻ hơn, thể lực tốt theo sau. Nhưng bây giờ tình hình lộn xộn hết cả, người đi sau muốn cậy sức mà chen lên trước, người đi trước càng bị xô đẩy mãnh liệt từ sau lưng, hành lang vốn chật hẹp bị chen lấn rối tung rối mù, mùi hôi thối kia càng lúc càng tiến lại gần, những người bị mắc lại phía sau gấp đến văng tục, bà Văn lúc này đang bị Bách Hợp kéo tóc lôi đi cũng chửi ầm lên:

\”Họ Vân kia, cô dám đối xử với tôi như vậy, cô dám đánh tôi, tôi sẽ báo cảnh sát…\”

\”Câm mồm!\” Bách Hợp không chờ bà ta nói dứt lời liền quăng thêm một cái bạt tai nữa. Nếu không phải vì lúc này mà vứt bà ta lại thì những người kia không để yên, cô thực lòng chỉ muốn mặc xác bà ta cho tự sinh tự diệt quách.

Cụ Đường tuy đã một bó tuổi to, nhưng tố chất thân thể lại tốt cực kì, lúc này ông cụ chạy còn nhanh hơn bà Văn chạy khi nãy, qua không bao lâu, hơi gió ở phía trước dần lớn thêm, cụ Đường vui mừng thốt lên: \”Thoát rồi!\” Vừa nói dứt lời, đã thấy tiếng \’sàn sạt\’ đuổi tới từ phía sau càng gần, càng gấp. Bách Hợp là người thứ 2 thoát ra khỏi đường hầm, sau lưng hết hai lại ba người chen chân chạy ra. Lúc này không còn nghe thấy tiếng \’sàn sạt\’ kia nữa. Những người đã thoát khỏi đường hầm đều mặt cắt không còn hột máu, có mấy người trong lúc chen nhau chạy, không biết cái mũ gắn đèn pha trên đầu đã văng đến chỗ nào, lúc này một đám người đã sợ kinh hồn bạt vía tụ tập lại với nhau còn chưa kịp kiểm tra sĩ số, nhưng có thể thấy cậu trai trẻ lúc trước đã hỏi han Bách Hợp là người thò đầu ra cuối cùng, khuôn mặt cậu ta hoảng hốt đưa tay dỡ cái mũ trên đầu xuống, đang định mở miệng ra nói, thân thể cậu ta vốn cao lớn hơn người, lúc này chỉ mới dợm bước ra ngoài nên dáng đứng đủ chắn kín miệng thông đạo. Đột nhiên, có hai vật gì đó bén nhọn cực kì bỗng đâm thủng hai vai cậu ta từ phía sau, trông ngọt xớt như chúng vừa xuyên qua khối đậu phụ, máu tươi theo hai vật thể dài chìa ra như hai chiếc đũa nhỏ xuống, một dải dài gì đó màu đỏ máu mềm mại đột ngột từ trong thông đạo duỗi ra ngoài.

Có cảm tưởng miệng thông đạo kia đã biến thành miệng một con thú khổng lồ, có răng, có lưỡi. Cái lưỡi màu đỏ máu quấn lấy eo cậu thanh niên, kéo cậu ta tụt sâu vào hang động mà mọi người vừa ở trong đó chui ra, hết thảy chỉ phát sinh trong thời khoảng sấm giăng chớp giật, thậm chí cậu thanh niên chưa kịp hồi thần sau màn chạy nạn đã bị lôi tuột vào trong, khuôn mặt trước khi biến mất trong bóng tối vẫn còn đọng lại nụ cười cứng đờ, chỉ có đôi mắt là kịp ánh lên nỗi sợ hãi. Cứ thế, cậu ta còn không kịp kêu lên một tiếng, trong lòng hang đã biến thành một chốn tĩnh mịch vô thanh.

\”Vừa mới… vừa mới nãy xuất hiện… là cái gì vậy?\” Có người nuốt nước miếng, lên tiếng hỏi.

Có thể tề tựu ở một nơi gọi là cổ mộ, có ai mà không khoác trên lai lịch mình mấy phần thần bí. Từ những thứ nguyên chủ mang theo bên mình, Bách Hợp cũng đã cảm nhận được ít nhiều, nhóm người này, theo lý mà nói nhất định ai ai cũng có bản lãnh riêng, dù có thực sự gặp yêu ma quỷ quái thì chắc họ cũng không sợ hãi. Thế nhưng đứng trước loại nguy cơ không cách nào nhìn rõ như vừa mới nãy, có ai mà không thấy rùng mình?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.