Dưỡng bệnh ở trong cung nửa tháng, vì Bách Hợp khác với nguyên chủ suốt ngày buồn bã tổn thương tình cảm, cô tận lực phối hợp dùng phương thuốc bổ thực y nữ viết ra, , bởi vậy thân thể khỏe hơn, nguyên chủ mất đi đứa nhỏ đã gần một tháng do bị trầm cảm, hơn nữa sau khi mất đi đứa nhỏ mà Ân Sở vẫn sủng hạnh Giang Mẫn Châu, nguyên chủ mất đứa nhỏ bị trọng thương, mệnh suýt nữa nguy hiểm lại không lấy được trái tim phu quân, bởi vậy cảm thấy vạn phần khó chịu, cho nên thân thể mới sụp nhanh hơn mà thôi, hiện tại Bách Hợp lại không đau lòng Ân Sở, dưỡng mười mấy ngày nay thân thể nguyên chủ đã khỏe hơn .
Chuyện đầu tiên sau khi dưỡng thân thể khoe mạnh chính là bảo người trong cung lấy danh sách tất cả nữ nhân trong cung bây giờ thuộc về Ân Sở.
Nhiệm vụ lần này mặt ngoài xem ra chỉ là một cái cọc đấu tranh cung đình bình thường, nhưng Bách Hợp lại nhạy cảm cảm giác Đào thị nguy hiểm, Đào Bách Hợp đã lấy linh hồn làm thù lao mời cô làm việc, đương nhiên cô phải thay nguyên chủ bình định tất cả chướng ngại.
Trong hậu cung Ân Sở cũng không có nhiều nữ nhân, cơ hồ tất cả đều là công chúa Trường Bình dâng tặng, cộng thêm Giang Mẫn Châu ở bên trong, tổng cộng chỉ có tám người, cái này cũng khiến cho cung nhân Ân Sở rất thưa thớt, con nối dõi của hắn cũng vô cùng đơn bạc, đến nay danh nghĩa chỉ có một đứa con trai Ân Nguyên Ấp, lúc trước thiên hạ tạm ổn định sau, vì trấn an không thể trả ân Đào thị, bởi vậy Ân Sở lập Ân Nguyên Ấp làm thái tử, nhưng không biết có phải nguyên nhân vì Đào Bách Hợp hay không, Ân Sở cũng không thích đứa con trai duy nhất này, động một tí khiển trách.
Lúc đầu Trường Bình và Ân Sở một mẹ sinh ra, cảm tình rất sâu nặng, trước nàng ta từng lấy chồng, trượng phu trong chiến loạn tử vong, đệ đệ ở Đào gia dưới sự trợ giúp đắc thế thì thân phận nàng ta cũng nước lên thì thuyền lên, nửa năm trước do Ân Sở hạ chiếu, gả cho tâm phúc Ân Sở là Mộc Dương làm vợ, trong triều đình Ân Sở cùng chư đại thần tranh quyền với Đào thị, trong hậu cung Trường Bình cũng không chịu cô đơn, muốn đoạt quyền của Đào Bách Hợp.
Vì Ân gia dựa vào Đào thị mà phát tài nên Ân thị không thích Đào Bách Hợp, nhất là Đào Bách Hợp yêu Ân Sở tận xương, lại hay đố kị ghen ghét, những năm trước đây Ân Sở xuất chinh bên ngoài cần nhờ Đào gia, không dám lấy thiếp thì cũng thôi, hậu viện Ân Sở do Đào Bách Hợp độc đại. Nhưng bây giờ Ân Sở đăng vị hoàng đế mà trong hậu cung trong vẫn là duy nhất một Đào Bách Hợp, Trường Bình cũng không quen nhìn .
Nàng ta sớm từng xem qua cảnh tượng Đào Bách Hợp lúc xuất giá, vì thế mà hết sức ghen tỵ, một lòng muốn làm nữ nhân tôn quý nhất vương triều Đại Sở, đạt được quyền thế. Bây giờ mặc dù Ân Sở vẫn nghe lời của nàng ta, thế nhưng sau khi Ân Sở làm hoàng đế, sớm không còn thanh niên lúc trước kia, không hề dễ khống chế nữa. Vì đạt được tín nhiệm của đệ đệ cùng với quyền thế, Trường Bình bắt đầu tiến hiến mỹ nữ.
Ân Sở cũng không phải là người háo sắc, huống chi bây giờ thiên hạ vẫn chưa hoàn toàn thái bình, mặc dù Ân Sở xưng đế nhưng kỳ thực hiện nay trên đời còn có thế lực lớn sánh ngang Đại Sở, hắn muốn thống nhất thiên hạ cũng không phải là chuyện dễ dàng, huống chi trong lòng hắn có người nên không để ý tới người con gái nào cả, Trường Bình đưa tới nữ nhân tối đa hắn chạm qua một hai lần rồi mặc kệ, duy chỉ có lần này Trường Bình đưa tới bảo vật trong tim hắn, mới vừa vặn đập trúng lòng hắn.