Trước khi Ân Sở đánh Triệu quốc, Bách Hợp từng để cho Lục Dung Hòa kêu Đào phụ tiến cung một lần, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy phụ thân Đào Bách Hợp sau khi tiến vào nhiệm, ông ấy nhìn thân thể nữ nhi biến thành bộ dáng bây giờ, mặc dù trong mắt cực kỳ bi ai nhưng biểu tình lại hết sức bình thản.
Bách Hợp giao cho ông ấy, yêu cầu ông hướng Triệu quốc tiết lộ hành tung Ân Sở, không cần Bách Hợp giải thích nhiều nguyên nhân mình làm như vậy, ngay từ đầu Đào phụ nghe thấy thê tử chuyển đạt nữ nhi yêu cầu chính mình cổ động Ân Sở phát động chiến tranh thì đã đoán được ngày này, ông ấy sớm chuẩn bị xong, sở dĩ vẫn không có động thủ, chỉ vì sợ hãi Ân Sở vừa chết, sẽ tạo thành thương tổn cho nữ nhi, cho nên chậm chạp không có động thủ, lúc này nghe thấy nữ nhi nói như vậy thì đã biết tâm ý của con gái.
Căn dặn Bách Hợp nghỉ ngơi thật tốt, Đào phụ vội vã rời đi, Bách Hợp đã yêu cầu Ân Sở chết, bảo Ân Nguyên Ấp thượng vị, ông làm cha cũng chỉ có thể vì con gái làm đến đây, hi vọng nữ nhi an tâm rời đi, con gái đã thích Ân Sở như vậy, con gái muốn đi thì mình sẽ tống Ân Sở đi theo, hi vọng xuống suối vàng con gái mình không đến mức tịch mịch.
Ban đêm cùng ngày, Bách Hợp nửa ngủ nửa tỉnh, một loại cảm giác gần như tử vong truyền đến, hô hấp nơi cổ họng tắc nghẹn, hệ thống sắp xong đời, hình như nó muốn đồng quy vu tận với mình, cô nhanh chóng thanh tỉnh trong lúc ngủ mơ, kinh nghiệm nhiều lần tử vong thoát ly nhiệm vụ, làm cho lúc này mặc dù trong lòng cô phát trầm, nhưng cô cũng không có hoảng loạn cũng không biết phải làm sao, tuy nói Lý Duyên Tỷ không có ở đây, nhiệm vụ lần này chưa xong, tử vong quan hệ với vận mệnh sau này của Bách Hợp, nhưng cô vẫn cô gắng khiến cho mình ổn định lại, vào lúc này, hoảng là không có tác dụng , hoảng loạn trái tim nhảy lên quá nhanh, chỉ biết tăng cơ hội mình tử vong.
Cái loại đó tựa là bị người chế trụ hô hấp, thời gian cảm giác đại não thiếu dưỡng khí cũng không có kéo dài lâu, có lẽ chỉ bởi vì quá mức gian nan, Bách Hợp cảm thấy giờ khắc này quá đặc biệt chậm, thân thể cô thấm ra đại lượng mồ hôi lạnh, quần áo bị thấm ướt, dính sát vào trên thân thể nàng, hai tay cô chậm rãi nắm lại, cuối cùng Bách Hợp vẫn yên ổn vượt qua loại cảm giác khó chịu này, cô không có giãy giụa hoảng loạn. Không có vô duyên vô cớ lãng phí thể lực của mình. Lúc trước cô chịu đựng qua nhiều nhiệm vụ như vậy, không đạo lý nhịn không qua vật này! Muốn mạng của cô thì không dễ dàng như vậy!
Trong thân thể cái loại uy hiếp sự tồn tại của mình trong thời gian dài giống như biến mất, trong nháy mắt toàn thân như là trút đi một cái gánh nặng, làm cho cô cảm thấy nhẹ nhõm thống khoái.
Cái loại cảm giác thân thể không bị khống chế chậm rãi rút đi. Đã mấy tháng không thể mở to mắt, Bách Hợp mở mắt ra, cô giơ của mình lên, một ngày trước mu bàn tay còn tuổi già sức yếu, lúc này lấy mắt thường có thể thấy tốc độ, khôi phục làn da trắng nõn, hệ thống biến mất, nó không có năng lực khống chế được cô, lần này nó biến mất rất triệt để! Bách Hợp mài từ từ cho nó chết, lấy được thắng lợi cuối cùng!
Như cô sở liệu, trước cô già nua cùng với xấu xí đều là do hệ thống khống chế, hệ thống bây giờ vừa biến mất thì lực lượng khống chế cô cũng đã biến mất, đã không có cái gọi là đôi mắt sáng mắt to, đã không có eo nhỏ thon thon, đã không có da đen kịt cùng tóc trắng tuyết, cô khôi phục bộ dáng Đào Bách Hợp lúc ban đầu.