\”Lúc trước phụ mẫu ta đều mất, được sư huynh giáo tâm pháp Kiếm Tông, vẫn luôn muốn hướng ngươi nói lời cảm tạ, ở chỗ này, Nhạc Bách Hợp cảm tạ Đại sư huynh năm đó rồi.\” Lạc Thần nghe được Bách Hợp nói, động tác tạm ngừng, cô thấy được Lạc Thần vì lời này của mình, trong mắt sáng rọi lên cuồng hỉ cùng hi vọng, cùng với vài phần oán hận, thậm chí nguyên bản hắn nắm chặt nắm đấm, phảng phất đều bởi vì lời này của Bách Hợp mà buông lỏng ra vài phần.
Lạc Thần cho là lúc mình hướng Bách Hợp cầu xin tha thứ, cô nói ra như vậy, nói muốn cảm kích mình tất cả, khẳng định là sẽ thả hắn một con đường sống, hắn nhếch nhếch miệng, trên mặt trắng bệch vừa mới bị thụ kinh hãi mang theo mồ hôi lạnh cùng cứng ngắc:
\”Ngươi đã biết rõ ta có ân với ngươi. . .\”
\”Nhưng Đại sư huynh, ta không thể đáp ứng yêu cầu của ngươi, thực xin lỗi.\” Mặt Bách Hợp không biểu tình nói xong lời này, nắm lấy Ngũ Lôi chú vốn vô cùng gần trong tay vỗ xuống, đúng lúc đập đến trên mặt Lạc Thần.
Lòng tràn đầy cho rằng mình đã đào thoát tìm đường sống, thậm chí còn tưởng tượng sau một khắc có khả năng Bách Hợp sẽ bị mấy cái cơ quan khôi lỗi thú của mình phát ra một kích liên thể giết chết, Lạc Thần lập tức chỉ thấy một đoàn ánh sáng tím hiện lên, tức khắc trong đầu chỉ cảm thấy tê rần, một cỗ cháy khét từ đỉnh đầu hắn xuống rót, trong lúc đó đại lượng dòng điện xuyên qua hắn, trên mặt hắn tái nhợt thậm chí còn mang theo vui cười lúc trước cho rằng có thể giữ được tánh mạng, dòng điện rất nhanh chặt đứt sinh cơ hắn, thậm chí bởi vì lúc trước phân tâm cầu xin tha thứ, cho là mình có thể sống mệnh nguyên nhân, nguy cơ nay trước mắt Lạc Thần, thậm chí thần hồn đều không có đào thoát, dưới Ngũ Lôi chú bị một kích đập phát chết luôn.
\’Xì xì\’ tiếng dòng điện vang lên, Lôi Điện từ toàn thân Lạc Thần chạy xuống, thân thể của hắn vốn là bảo trì nguyên vẹn. Cự lang điên cuồng đánh tới kia cách Bách Hợp hai ba bước, bởi vì thiếu đi chủ nhân điều khiển, đột nhiên đình chỉ cử động, ánh sáng màu đỏ mạo hiểm trong mắt cũng nhanh chóng đã mất đi sáng bóng. \’Oanh\’ một tiếng rơi trên mặt đất, phân thành tám cơ quan khôi lỗi thú.
Lúc tám thú ngã xuống mang theo từng cơn kình phong, gió kia thổi qua, tóc xiêm y Bách Hợp bay lên. Nguyên bản nhìn như thân thể Lạc Thần nguyên vẹn, bị gió này nhẹ nhàng phất một cái, dần dần hóa thành bụi, tán rơi giữa không trung.
\”Tha cho ngươi?\” Bách Hợp nhếch khóe miệng, nhiệm vụ lần này trước khi cô giết Lạc Thần, hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ muốn xin lỗi cùng cảm tạ Lạc Thần, nếu như ngay từ đầu ngược lại Lạc Thần không sinh lòng sát ý với cô, có lẽ Bách Hợp sẽ tha cho hắn. Nhưng hắn đã sinh ra sát niệm, sao Bách Hợp có thể tha cho hắn?
\”Ah. . .\” Dưới khán đài trong miệng Trần Uyển Đường phát ra tiếng thét thê lương chói tai đến cực điểm, dưới sự phẫn nộ Liễu Nhất Sơn không khống chế nổi thân phận mình Tông Chủ một tông, đánh vỡ cấm chế vọt vào trong đài.
Lúc đồ đệ mình coi như thân tử bị Bách Hợp chế trụ, Liễu Nhất Sơn liền có dự cảm không lành, nhưng lão không nghĩ tới Bách Hợp thật sự dám giết Lạc Thần, mà mình vì người đệ tử này bỏ ra nhiều như vậy. Một viên Thiên Linh đan cực phẩm đưa cho hắn nuốt, thậm chí tám cơ quan khôi lỗi thú mấy trăm năm trước mình lấy được từ động phủ cổ xưa đều giao cho Lạc Thần, dưới tình huống như vậy lão chắc chắn Lạc Thần sẽ thắng nhưng lại không nghĩ rằng cuối cùng Lạc Thần vẫn thua Bách Hợp, không những không thể thuận lợi loại bỏ Bách Hợp, ngược lại bồi lên tánh mạng mình.