[Edit-Q3] Bia Đỡ Đạn Phản Công – Quyển 3 (Hoàn) – Cô nương muốn nói lời xin lỗi (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit-Q3] Bia Đỡ Đạn Phản Công – Quyển 3 (Hoàn) - Cô nương muốn nói lời xin lỗi (2)

\”Khá hơn chút nào không?\” Tiếng nước chảy ở xung quanh truyền đến, một giọng nói tràn đầy ngây thơ vang lên bên tai Bách Hợp, cô mở to hai mắt nhìn, trong lòng lại nặng trịch, dường như đã mất đi thứ gì đó quan trọng. Cô đưa tay sờ mặt mình, cô đã vào trong nhiệm vụ, cô còn sống nhưng còn Lý Duyên Tỷ đâu? Lúc ấy anh lấy một địch hai, không biết có sao không, nhớ tới hai chữ  \’Chờ tôi\’ anh nói, Bách Hợp cắn răng, trong lòng cũng bắt đầu có chút chua xót.

Kết quả xấu nhất của anh sẽ là gì đây? Lại người ta phong ấn lần nữa? Hoặc là trong tay hai người kia? Nếu như anh chết rồi, mình phải báo thù cho anh như thế nào? Bách Hợp nhắm mắt lại, ngực như bị một tảng đá lớn đè nặng.

\”Muội có khỏe không?\” Giọng nói non nớt kia vang lên, một bàn tay nhỏ bé mềm mại sờ tới sờ lui trên má cô, một lâu sau lại thở dài như một tiểu đại nhân: \”Nam nữ thụ thụ bất thân, nhưng dường như sư muội có vẻ rất lạnh.\”

Vừa bị giọng nói này nhắc nhở, Bách Hợp mới cảm giác toàn thân mình lạnh buốt, thân thể không tự chủ được mà run rẩy, một đôi bàn tay béo núc đưa qua, cố gắng kéo muốn ôm cô vào trong lòng, lúc này Bách Hợp lại không còn chút sức nào mà giãy dụa, cô an tĩnh một lát, người ôm lấy cô cũng không nói không rằng. Bách Hợp rất nhanh đã tỉnh lại.

Dù sao mình cũng không bỏ cuộc, đây là thế giới Lý Duyên Tỷ sáng tạo, nếu như anh thực sự xảy ra chuyện, mình chỉ cần luân hồi không ngừng trong nhiệm vụ, một ngày nào đó có thể tìm được phương pháp có thể báo thù thay anh. Nếu tính mạng không đủ dài, thì cố gắng tu hành, hy vọng có thể kéo dài thêm tính mạng. Chỉ cần cô còn sống thì còn có hy vọng.

Nếu như Lý Duyên Tỷ lại bị phong ấn lần nữa, dù anh không nhớ nổi mình, nhưng trước đây mình đã có thể tìm về thất tình bị phong ấn cho anh, Bách Hợp tin sau này mình cũng có thể.

Huống chi tình huống không nhất định bết bát như cô nghĩ, có thể tất cả tưởng tượng của cô chỉ là dọa mình thôi.

Trong lòng đã tỉnh táo lại, lúc này Bách Hợp mới chậm rãi mở mắt. Người đang ôm lấy cô sau khi cảm giác được động tác của cô, bấy giờ mới cúi đầu xuống nhìn cô một cái:

\”Cuối cùng cũng tỉnh.\” Đó là một nam hài má trắng nõn, lớn lên tuấn tú đáng yêu, mi tâm có một nốt ruồi chu sa đỏ thẫm, nổi bật lên vẻ tú lệ vô song của cậu bé, khuôn mặt bình tĩnh kia khiến trên mặt bé lộ ra vài phần cám giác trang nghiêm túc mục. Nam hài mặc một bộ quần áo vải mềm màu xám, Bách Hợp bị cậu bé ôm trước ngực, lúc cô chưa mở mắt ra, cậu bé vẫn luôn giữ tư thế vây quanh lấy Bách Hợp không hề nhúc nhích.

\”Đa tạ.\” Cũng không biết nguyên chủ có quen nam hài này hay không. Bách Hợp nhịn xuống cảm xúc phức tạp trong lòng, cô bò dậy, nam hài kia thấy cô thanh tỉnh rồi thì nhẹ gật đầu, phủi phủi quần áo của mình, ngồi dưới đất một lúc lâu rồi mới bò dậy. Quần áo màu xám của bé bị ướt một mảng lớn trước ngực, vạt áo trước cũng ướt, quần áo trên người Bách Hợp thì nửa ướt nửa khô, nghĩ cũng biết quần áo của nam hài bị ướt có liên quan đến nguyên chủ. Bách Hợp vốn muốn hỏi cậu bé là ai, sau này tìm cơ hội trả ơn cậu bé, không ngờ nam hài này tuổi không lớn lắm nhưng tính cách lại lãnh đạm, thấy Bách Hợp tỉnh lại bèn không nói thêm lời nào mà xoay người rời đi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.