Lúc này Triệu Lâm càng nghĩ càng giận, không chịu được mở miệng vặn hỏi, Bách Hợp nhìn mặt hắn lúc trắng lúc xanh, nhíu lông mày hỏi lại: \”Trước kia không phải anh cũng như vậy hay sao? Dựa vào cái gì mà anh được làm tôi không được làm? Chẳng lẽ anh còn ghen với tôi, sợ tôi cướp anh em của anh à?\”
Một câu chặn Triệu Lâm không nói nên lời, Bách Hợp không kiên nhẫn đẩy hắn ngã cuống giường, tự tìm ví tiền.
Triệu Lâm muốn đi mua thức ăn cùng với Bách Hợp, hôm nay ở cùng Chu Tư Phàm thì hắn luôn có cảm giác lúng túng không nói ra lời nhưng Bách Hợp lại từ chối, nói hắn chỉ cần ở cạnh anh em là được. Trước kia những câu như vậy rất bình thường nhưng không biết có phải do có gì đó mờ ám hay không mà cảm giác đặc biệt chói tai, Chu Tư Phàm thấy điệu bộ này của Triệu Lâm, càng chắc chắn có gì đó không thích hợp, giống như thoát khỏi sự nắm giữ của hắn, hắn muốn ngồi gần hơn để tìm hiểu thông tin nhưng hắn càng làm như vậy Triệu Lâm càng cảm thấy hoảng sợ, ánh mắt nhìn Chu Tư Phàm có gì đó là lạ.
Bách Hợp mua đồ ăn bữa trưa tất cả là khô nóng, tuy cô không hiểu y học nhưng có kĩ thuật nấu ăn, vẫn hiểu nên kết hợp thức ăn như thế nào, bữa trưa món chính là thịt hầm nhưng thêm rất nhiều quế, hồi hương, hạt tiêu, sau khi được Bách Hợp kết hợp, thịt chưa xong thì hương vị đã bay vào mũi, Bách Hợp thêm một chút ớt để tăng hương vị, với người xem trọng việc ăn uống như Chu Tư Phàm không thích ăn thịt to như vậy nhưng sau khi nếm thịt kho tàu Bách Hợp nấu thì ăn thêm hai chén cơm, khen ngợi:
\” Tài nghệ nấu ăn của Bách Hợp không kém hơn đầu bếp nhà hàng năm sao.\” Triệu Lâm nghe hắn nói càng không vui. Trước đâyTriệu Lâm không nghĩ đến chuyện này, bây giờ mới phát hiện mình mời Chu Tư Phàm đến nhà ăn cơm nhiều lần, nghĩ kỹ hắn nói có nhiều tiền, không phải ăn ở nhà hàng năm sao thì là nhà hàng gì cũng biết nhưng chưa một lần mời hắn và Bách Hợp đi đến những nơi đó ăn.
Bạn bè nên có qua có lại, trước đây Triệu Lâm thấy chỗ nào Chu Tư Phàm cũng tốt, không nghĩ đến chuyện này, bây giờ trong lòng hắn có vướng mắc nên cảm thấy không thoải mái lắm.
Trong lòng Bách Hợp cười lạnh, chỉ cần hắn đến vài lần nữa, Bách Hợp có rất nhiều cách làm hắn ăn vào được,ói không ra. Trước kia Chu Tư Phàm chiếm được nhiều lợi từ nguyên chủ cũ của thân thể này thì cũng nên làm cho hắn nuốt vào như thế nào thì nhổ ra như vậy! Trong lòng hờ hững nhưng trên mặt lại cười không ngừng. Còn cầm đũa gắp thức ăn liên tục cho Chu Tư Phàm:
\” Nếu anh Tư Phàm thích thì ăn nhiều một chút.\”
Cô càng niềm nở thì Triệu Lâm càng không vui. Cảm thấy mình giống như là người ngoài, bị gạt bỏ ở ngoài hai người, bữa cơm này hắn ăn với tinh thần trên mây, mùi vị thức ăn ngon nhưng Triệu Lâm Tâm lại ăn không vô. đợi đến lúc ăn xong, hắn gấp gáp muốn Chu Tư Phàm đi về, Chu Tư Phàm ngầm ra hiệu có chuyện muốn nói với hắn nhưng hắn không muốn để ý đến.
Đợi tiễn người xong, Triệu Lâm nhịn cơn tức đã lâu, cuối cùng trút ra:
\” Cô tốt với Chu Tư Phàm như vậy làm gì? Mở miệng một câu là anh Tư Phàm, còn mượn tiền đi mua thịt nấu cho cậu ta ăn? Trước đây sao không thấy cô tốt với tôi như thế?\” Hôm nay Bách Hợp liên tục gắp đồ ăn cho Chu Tư Phàm, ăn cơm lâu như thế mà cô không gắp cho hắn một miếng thịt, chỉ nói chuyện với Chu Tư Phàm.