Edit: Ry
Bị thử.
Bệnh của gã bị phát hiện rồi.
Những ý nghĩ này liên tiếp vang lên trong lòng Cảnh Tầm với giọng điệu khẳng định, dần phóng đại.
Trái tim thắt lại, hô hấp lẫn máu đang vận chuyển trong người đều trở nên tắc nghẽn.
Bản năng khiến đại não sản sinh kháng cự và đề phòng, hét lên bảo gã bài xích và tránh xa kẻ đó.
Bí mật được chôn giấu kĩ nhất, đủ để uy hiếp gã, đột nhiên bị người khám phá. Lâm Chức còn dùng thái độ rất bình thường, thậm chí là mềm mỏng thoải mái đùa bỡn tâm trạng gã.
Cảnh Tầm không nhớ nổi khi đó mình đã có phản ứng gì trước lời nói dối trắng trợn của y, nhưng chắc chắn là trăm ngàn lỗ hổng.
Gã không biết mình để lộ sơ hở chỗ nào mà trong thời gian ngắn như vậy đã bị Lâm Chức phát hiện kí ức có vấn đề, đến cả người đại diện là Thường Vũ Hàm còn không rõ bệnh tình của gã.
Nhưng không quan trọng nữa, làm thế nào y phát hiện được đều không quan trọng, gã cũng không tò mò. Cái quan trọng là gã đã bại lộ, phản ứng của gã đã nói cho Lâm Chức đáp án.
Thiết bị điện tử mơ hồ phản chiếu khuôn mặt Cảnh Tầm, đôi mắt màu lam xám bắn ra ánh sáng nóng rực trái ngược với bất an.
Thanh niên dịu dàng đùa bỡn gã trong lòng bàn tay, sự nguy hiểm và lạnh lẽo y mang lại khiến người ta rùng mình tận cốt tủy. Nhưng trong cơn khủng hoảng quá độ chỉ muốn thuần phục ấy, lại tràn lan một nỗi phấn khích.
Tiếp cận y, cắn nuốt y, xé nát y, nuốt chửng y. Bị nguy hiểm bao phủ, cộng sinh với nguy hiểm, thậm chí trở thành nguy hiểm.
Âm u và tàn bạo bị moi ra, lý trí không cần phải duy trì, hỗn loạn tràn lan, hưng phấn quá độ khiến cơ thể run lên, làm người say mê và đắm chìm.
Ngón tay Cảnh Tầm mơn trớn màn hình, động tác ngày một dịu dàng.
Có lẽ Lâm Chức không biết sự thử của y đã bị gã phát hiện… Cảnh Tầm ngưng dòng suy nghĩ, nhìn bức tranh của mình.
Thanh niên trong tranh đứng dưới tán cây hút thuốc, nhớ tới dáng vẻ y khi ngẩng lên, đôi mắt Cảnh Tầm thoáng chuyển động.
Y thật sự không biết ư, cũng chưa chắc.
Chọc thủng mọi chuyện hay là đâm lao phải theo lao, Cảnh Tầm chọn cái sau.
Gã không biết mục đích của Lâm Chức là gì, cũng không mấy quan tâm. Chỉ cần sự chú ý của Lâm Chức nằm trên người gã, y có muốn lấy gì từ gã cũng được, đây là đặc quyền của muse.
Cảnh Tầm pha màu, tiếp tục vẽ bức tranh mình chưa hoàn thành.
Gã không viết ghi chú nữa, dù biết mình có thể sẽ quên. Kí ức gã đánh mất sẽ hoàn toàn biến mất, chứ không phải là quên lãng bình thường có thể nhớ lại nhờ vài dòng chữ. Nếu không nhớ được cảm xúc với Lâm Chức thì không cần ép buộc.
Vì khi thấy y lần nữa, gã chắc chắn vẫn sẽ có cùng một cảm xúc.
Màu được bôi trên giấy vẽ, khóe môi Cảnh Tầm vô thức giương lên.