Edit: Ry
Cây trồng trong sân là giống cây xanh quanh năm, thế nên dù cho thời tiết dần lạnh, cành lá vẫn rậm rạp.
Cái camera giấu trên tán cây được bôi thuốc xua đuổi côn trùng chim chóc, cực kì kín đáo, nếu chỉ đứng dưới nhìn thì khó mà phát hiện dấu vết của nó.
Cảnh Tầm quên chi tiết này, nhịp tim tăng tốc.
Tâm trạng của gã bây giờ không phải là khủng hoảng vì bị phát hiện nhìn trộm, mà là sự hưng phấn khó có thể ức chế. Loại phấn khởi này khiến gã vô thức cong môi, đôi mắt tập trung vào thanh niên trên màn hình.
Nếu như bị phát hiện, y sẽ có phản ứng như thế nào nhỉ, Cảnh Tầm khá chờ mong.
Tiếp tục diễn kịch giả bộ như không biết, hay là dứt khoát không diễn nữa, bại lộ bộ mặt thật cho gã xem?
Mau phát hiện đi, mau phát hiện đi nào, đến lúc đó gã sẽ được thấy gương mặt đó lộ ra cảm xúc sợ hãi, đến lúc đó… Ý cười của Cảnh Tầm nhạt dần, bắt dầu xoắn xuýt.
Bình hoa bị đập vỡ sẽ có một vẻ đẹp rất riêng, nhưng không sửa được thì cũng vô dụng.
Lỡ Lâm Chức muốn đi thì sao, lỡ y cũng không thể khiến gã có cảm hứng nữa thì sao.
Cảnh Tầm hết sức khó xử, trong đầu gã tạm thời không có ý nghĩ muốn làm gì Lâm Chức, chỉ là muốn quan sát y, muốn nhìn y trong trạng thái tự nhiên nhất có thể truyền lại những tình cảm gì.
Chưa kể Lâm Chức còn rất nguy hiểm, nếu biến khéo thành vụng thì gã biết mình sẽ chẳng thể lưu lại cái gì, vậy tuyệt đối không được.
Nên khi Cảnh Tầm thấy thanh niên trên màn hình dời mắt đi chỗ khác, gã vừa nhẹ nhàng thở ra, vừa có chút chút thất vọng.
Thanh niên ra khỏi sân, từ bóng lưng có thể thấy y đi tới chỗ cột đèn. Hai bên đường là hai cái cột đèn chừng một mét năm, đồng thời có một cái thùng rác.
Lâm Chức hứng gió một hồi, hẳn là để làm tan đi mùi khói thuốc.
Khi y quay người vào trong biệt thự, Cảnh Tầm lập tức đặt thiết bị xuống, trở lại phòng khách.
Chuông cửa vang lên, Cảnh Tầm ra mở cửa, ánh mắt dừng trên khuôn mặt bị gió lạnh thổi nên hơi nhợt nhạt của Lâm Chức.
Kì lạ, dù biết rõ người này không hề vô hại, nhưng thấy y như vậy, gã vẫn có cảm giác người này cần được yêu thương che chở.
Loại ngụy trang này có tính mê hoặc quá cao, dù biết là giả thì vẫn khó có thể thoát khỏi.
\”Tôi vẫn không gọi được cho anh ấy, anh nghĩ chuyện này là thật không?\”
Rõ ràng Cảnh Tầm mới là người thân, gã lại ném vấn đề này cho Lâm Chức.
\”Tôi không biết… Vừa rồi tôi muốn hỏi thêm một chút, nhưng bọn họ không chịu tiết lộ. Sao có thể có chuyện như vậy? Sao Cẩm Vinh có thể là loại người như thế, không phải đâu, đúng không?\”
Thanh niên ngồi xuống ghế, ngón tay đặt lên bàn, bất an đan vào nhau, cố gắng an ủi bản thân.
Y nhìn về phía em trai của người yêu, vẻ mặt mờ mịt hiện rõ sự bàng hoàng, cố gắng tìm kiếm ủng hộ.