[Edit] Phi Điển Hình Cứu Rỗi (1) – Tiểu Ngô Quân – Chương 97 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Phi Điển Hình Cứu Rỗi (1) – Tiểu Ngô Quân - Chương 97

Edit: Ry

Cảnh Tầm ôm vỏ chăn ga các thứ muốn mang ra ngoài bỏ vào máy giặt, lại thấy một ít quần áo không thuộc về mình ở trong giỏ đồ bẩn.

Thấy hành vi của gã, Lâm Chức đứng sau giải thích: \”Đó là quần áo tôi chuẩn bị mang đi giặt, hôm nay bận dọn phòng cho khách nên quên mất, xin lỗi.\”

Cảnh Tầm không thấy có vấn đề gì, như vậy chứng tỏ Lâm Chức sẽ ở lại, với gã thì thế càng tốt.

Gã dời mắt khỏi giỏ quần áo, nhét đồ vào máy giặt, nhấn phím.

\”Cậu muốn ăn tối cùng không, đồ tôi đặt mua tới rồi.\”

Cảnh Tầm gật đầu, ra khỏi phòng giặt, nhìn cái túi lớn trên bàn ăn.

Lâm Chức mua khá nhiều, trước khi y kịp làm gì, gã đã chủ động vươn tay, rất thoải mái đặt túi lên bàn bếp, sau đó bắt đầu bỏ đồ bên trong ra.

Diện tích phòng bếp nhà Cảnh Tầm rất rộng, là kiểu phòng bếp khép kín, đóng cửa lại sẽ không có mùi khói dầu lọt ra ngoài. Do Cảnh Tầm đã cải tạo phòng khách thành phòng vẽ tranh, giấy vẽ và thuốc màu đều không thể dính khói dầu.

Lâm Chức đi vào bếp, rất tự nhiên đóng cửa lại, nhìn cậu em chồng đang soạn nguyên liệu nấu ăn, dò hỏi: \”Cậu có kiêng gì hay không thích ăn gì không, để tôi lên thực đơn.\”

Cảnh Tầm liếc nhìn cánh cửa, thấp giọng đáp: \”Cái gì cũng được.\”

Gã không kén ăn, có đồ ăn là được.

\”Thế nấu theo thực đơn của tôi nhé, phiền cậu làm trợ thủ vậy.\”

Lâm Chức nói những nguyên liệu cần thiết, còn thò tay cầm một ít đặt trước mặt mình.

Cái này khiến khoảng cách giữa y và Cảnh Tầm đột nhiên giảm bớt, người hơi nghiêng về phía trước, đầu cúi xuống, phần gáy nõn nà bại lộ dưới tầm mắt gã.

Gã ngửi được mùi hương ngọt ngào từ người y. Đó không phải là nước hoa, cũng không phải mùi sữa tắm hay nước giặt nhà gã sử dụng.

Không còn cảm giác váng vất thiếu dưỡng khí như khi chìm vào giấc ngủ, mà rất nhẹ nhàng. Nhưng Cảnh Tầm biết, đây chỉ là những ảo ảnh để mê hoặc người khác.

Chỉ là mỗi lần nhìn Lâm Chức, gã lại không tự chủ mà tin y thật sự dịu dàng vô hại như bề ngoài của mình.

Trong không gian khép kín, giác quan mâu thuẫn xen lẫn, cảm giác nguy hiểm như có như không càng thêm kích thích thần kinh hỗn loạn.

Tiếng nước chảy vang lên khiến Cảnh Tầm hoàn hồn. Gã không có ý kiến gì với sắp xếp của Lâm Chức, gã vốn cũng muốn giúp một tay chứ không định để khách làm hết. Cảnh Tầm sắp xếp lại nguyên liệu không dùng đến, cất vào tủ lạnh, xong xuôi mới bắt đầu sơ chế thức ăn.

Đến khi trong bếp không còn việc gì cho gã nữa, Cảnh Tầm cũng không ra ngoài mà đứng ở cửa, nhìn bóng lưng Lâm Chức, quan sát y.

Ánh mắt không có một giới hạn đó khiến 01 cũng phải lên tiếng: [Sao anh ta trắng trợn vậy, đúng là lần đầu gặp phải đối tượng nhiệm vụ kiểu này, rõ ràng chưa cứu rỗi xong, anh ta đã chú ý tới anh nhiều như người đã được cứu rỗi vậy. Nhưng đây chắc cũng là hiện tượng tốt?]

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.