[Edit] Phi Điển Hình Cứu Rỗi (1) – Tiểu Ngô Quân – Chương 95 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Phi Điển Hình Cứu Rỗi (1) – Tiểu Ngô Quân - Chương 95

Edit: Ry

Phòng ngủ của Cảnh Tầm rất rộng, còn có một cái tủ đứng chuyên để bày các loại đồ lưu niệm. Trên cùng có đặt một bức tượng chim ưng trông y như thật, độ cao đủ để quan sát cả phòng. Nó vừa hay nằm chéo với gương, có thể thấy rõ phản chiếu trên mặt kính, cũng thấy được chủ thể đang soi gương.

Vết thương trên tấm lưng trắng nõn của thanh niên như là sợi dây đỏ, là vết rạn đẹp nhất trên lớp men sứ, mang tới vẻ diễm lệ bất ngờ.

Dưới ánh đèn lờ mờ cùng với bóng xương vai, vết thương kia càng thu hút sự chú ý.

Cảnh Tầm nghe được tiếng Lâm Chức thở dài. Đó là một kiểu cảm xúc giống như bối rối, lại không phải đau đớn vì bị thương, chỉ là y cảm thấy chuyện này phiền phức.

Có nhìn thế nào cũng thấy người này khác hẳn với thanh niên luống cuống trong cơn mưa tối qua, mang theo sự bí ẩn nguy hiểm.

Đại não điên cuồng cảnh báo, lên án thanh niên không mời mà đến, kì quái còn có âm mưu, gã phải tránh có giao thoa với người này.

Nhưng ánh mắt Cảnh Tầm càng thêm chăm chú, không thể dứt ra.

Gã muốn xé mở túi da xinh đẹp đó, để xem bên trong là thứ gì.

Nhìn bộ mặt thật của y, nhìn linh hồn y, nhìn đóa hoa ăn thịt người tưởng như vô hại lộ ra răng nanh, thậm chí còn chờ mong cảnh tượng y nhấm nuốt con mồi.

Chắc chắn sẽ đẹp hơn bây giờ, chỉ tưởng tượng thôi ngón tay Cảnh Tầm đã run rẩy vì hưng phấn.

Não bộ bị vô số ý tưởng và hình ảnh lấp đầy. Cảnh Tầm muốn dùng bút vẽ ghi chép lại tất cả ý nghĩ trong đầu, ấy là linh cảm dồn dập tới mức ầm ĩ.

Gã đột nhiên hỗn loạn, ánh mắt không chịu dời khỏi Lâm Chức trên màn hình, lại muốn ngay lập tức lấy ra giấy vẽ và thuốc màu để vẽ tranh.

Lý trí thúc giục gã mau chóng ghi chép đi, để tránh ký ức đột nhiên bị rút mất, lãng quên mọi thứ, giẫm lên vết xe đổ ngày hôm qua.

Nhưng tất cả ngôn từ vào lúc này đều thật nghèo túng khô khan, chỉ có cách mà gã yêu mến mới có thể đóng khung mọi thứ.

Cho dù là xem lại video giám sát cũng không được, gã chưa chắc đã có thể tái hiện ý tưởng lúc này.

Cảnh Tầm quay đi cầm bút vẽ, cảm thấy chỗ này không ổn, vẽ ở đây thì Lâm Chức tắm xong đi ra sẽ thấy gã đang vẽ y.

Nếu y nhận ra khắp nhà đều là giám sát, có lẽ y sẽ che giấu bộ mặt kia, có lẽ sẽ bỏ đi.

Không được, tuyệt đối không được.

Cảnh Tầm vội vàng ôm đống đồ chạy lên tầng hai, thanh niên trong màn hình đã đi vào phòng tắm, biến mất khỏi tầm nhìn của gã.

Một sự nóng nảy khó có thể kiềm chế dâng trào, khiến con mắt màu xanh xám trở nên u ám. Gã dựng giá vẽ, không buồn nhìn những bức tranh từng được trưng bày ở triển lãm cá nhân của mình, nhanh chóng tiến hành tô vẽ hình ảnh mới.

Những hình tượng không ngừng hiện lên trong trí óc khiến gã gấp gáp tới mức gần như quên hết mọi thứ, tâm trí phác họa người yêu của anh trai, phác họa khuôn mặt y, cơ thể y.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.