Edit: Ry
Đã rất nhiều năm Bùi Đạc không cảm nhận được thế nào là có người chờ mình về, thậm chí vì quá vô vọng, một giấc mộng hắn cũng chưa từng mơ.
Bây giờ gần trong gang tấc, trái tim không khỏi xuyến xao.
Lâm Chức đứng cách đó không xa được ánh đèn ấm áp bao bọc, đẹp tựa ảo mộng, như hoa trong gương trăng trong nước.
Thái giám đi theo hắn thấy Bùi Đạc đứng lại cũng không dám hỏi, im lặng ở một bên.
\”Đại nhân, nếu không vào thì tuyết sẽ trở lớn đó.\”
Lâm Chức giơ cao chiếc dù che cho Bùi Đạc, đèn băng theo động tác của y lung lay.
Bùi Đạc theo bản năng muốn cầm cây dù cho Lâm Chức, lại liếc đám thái giám theo hầu mình.
\”Các ngươi lui xuống đi.\”
Hắn biết những người này không nhìn thấy Lâm Chức, hồ yêu được bao bọc bởi yêu khí nhàn nhạt, là dấu hiệu đã làm thuật phát.
Thái giám tâm phúc thấy đôi mắt tỉnh táo của Bùi Đạc, gật đầu dẫn những người khác lui xuống.
Hôm nay ăn Tết, thời gian đặc biệt nên Bùi Đạc đã lệnh cho nhóm cung nhân không cần trực đêm, lúc này trong điện vắng vẻ, chỉ có hai người.
Bùi Đạc cầm dù thay Lâm Chức, nắm tay y đi vào trong điện, bước lên thềm rồi thu dù lại, gác một bên.
Trước khi về hắn đã cho người thông báo với cung nhân còn chưa rời đi, nên trên bàn là đồ ăn mới vừa nấu, tất cả là những món hắn từng kể với Lâm Chức. Ngoài món nguội là thì đồ ăn nóng đều là dùng lò hầm chậm, mấy món xào cũng là vừa mới xào, canh chuẩn thời gian hắn về, còn nóng hôi hổi.
Trong phòng đóng cửa bày chậu than, là nhiệt độ hoàn toàn khác với bên ngoài.
Lâm Chức đặt đèn băng ngoài cửa, không dập nến bên trong, để nó lập lòe trong đêm.
Bùi Đạc dự tiệc cũng ăn không nhiều lắm, nhìn Lâm Chức ăn uống lại có thêm khẩu vị, ăn không ít.
Điều khiến Bùi Đạc bất ngờ là không biết Lâm Chức học được từ đâu, bắt chước nhân loại bưng ly rượu trái cây nói lời chúc với hắn.
\”Mong ước năm sau đại nhân bình an.\”
Một lúc lâu sau vẫn không thấy hồ ly nói thêm gì, còn loáng thoáng có tiếng thì thầm: \”Rõ ràng học thuộc rất nhiều mà sao lại không nghĩ ra.\”
Bùi Đạc nghe được, không bóc mẽ hồ ly nhỏ, tươi cười cùng y uống chén rượu này, cũng chúc y năm sau trôi chảy như ý.
Đây là cái Tết vừa ý nhất Bùi Đạc từng có trong nhiều năm qua, cơm nước no nê rồi bế Lâm Chức về tẩm điện.
Từ khi bụng phồng lên, hồ ly nhỏ càng thêm dính người, kiểu như có hắn ở bên cạnh sẽ yên tâm hơn nhiều. Bùi Đạc cũng không ngại, thậm chí còn rất thích.
\”Rốt cuộc bao giờ mới xẹp xuống đây.\”
Giọng y mang chút phàn nàn. Bùi Đạc không giấu Lâm Chức quá lâu, tránh cho nhóc con này thật sự tưởng mình sẽ được làm cha rồi mừng hụt.