Edit: Ry
Trời cao mây rộng, bên ngoài là đầu đông, trong mộng của Lâm Chức lại là ngày xuân ấm áp.
Bùi Đạc nhìn chú cáo nhỏ chạy tới trước mặt mình. Bóng dáng bé nhỏ hoạt bát sống động, bộ lông màu tím sáng lên dưới ánh mặt trời, tựa như linh vật xinh đẹp mà rừng núi này tạo nên.
\”Lại gặp nhau rồi, ngươi lại lạc đường à?\”
Hồ yêu lanh lảnh chào hỏi Bùi Đạc.
\”Không, ta tới tìm ngươi. Ngày đó ngươi nói xuống núi sẽ tìm ta, nhưng ta mãi không thấy ngươi đến.\”
Bùi Đạc rất tự nhiên nói chuyện với hồ ly nhỏ, ánh mắt tĩnh lặng.
Tại sao còn mơ tới năm xưa, tiểu hồ ly, ở bên cạnh ta nhưng lòng em vẫn nhớ thương vùng rừng núi này ư?
Chú cáo nhỏ ngượng ngùng nói: \”Xin lỗi nhé, ta quyết định không xuống núi nữa.\”
Bàn tay giấu trong tay áo của Bùi Đạc siết chặt, nhẹ nhàng hỏi: \”Tại sao?\”
Mộng cảnh thể hiện bản ngã, tiểu hồ ly ở bên hắn lâu như vậy, vẫn luôn có ý nghĩ này ư?
\”Ta từng ở chân núi nhìn ra xa, thấy nhân gian rất phồn hoa, nhưng cũng rất xô bồ, linh khí mỏng manh, hơn nữa còn phải tuân theo thật nhiều quy củ, cảm giác gò bó không tự do chút nào. Ta bỗng thấy nhân gian cũng không có gì tốt, chi bằng cứ sống ở trên núi.\”
\”Đói thì ăn nấm ăn quả, săn chim muông, khát thì uống sương uống nước suối, vui sướng biết mấy.\”
Chú cáo nhỏ nhảy tới nhảy lui giữa mấy tảng đá, quấy nhiễu bầy cá nhỏ dưới khe suối, lông tóc cũng ướt đẫm.
Y nhảy về tảng đá giũ lông, thoáng cái đã lại bông xù như cũ.
Bùi Đạc nghĩ đây liệu có phải là việc hồ ly nhỏ từng làm không, mới xuống chân núi nhìn một cái đã thấy nhân gian ồn ào, vậy sống cùng hắn trong thâm cung phải chăng cũng đã phiền hà nhiều ngày?
Nghĩ đến việc hồ ly nhỏ ở bên hắn lại chẳng vui vẻ gì, Bùi Đạc có chút bực bội.
\”Về sau ngươi muốn tìm ta thì cứ việc lên núi, ta sẽ dẫn đường cho ngươi, đảm bảo ngươi không gặp nguy hiểm.\”
Chú cáo tím nói tiếp, cái đuôi bông xù vung vẩy, biểu thị tâm trạng vui vẻ.
\”Nếu ngày đó người lạc đường không phải ta, mà là một người đẹp khác, ngươi cũng sẽ đối xử như vậy à?\”
Bùi Đạc bỗng nghĩ tới giao dịch của họ ngày gặp nhau. Nếu hồ yêu không phải được cống tặng cho hắn mà là hiến cho người khác, vậy y cũng sẽ ở bên kẻ đó như bây giờ ư?
Những suy đoán này càng khiến lòng hắn nặng nề, ngoài mặt lại không thể hiện gì.
Nghe được câu này của Bùi Đạc, hồ ly nhỏ suy tư một hồi, ngập ngừng đáp: \”Chắc là không đâu?\”
Sau đó thẳng thắn nói: \”Dù sao thì lần đầu tiên gặp ngươi ta đã thấy rất thân thiết, cảm giác ngươi chắc chắn là người tốt. Đây là trực giác của yêu. Lại nói, sao ngươi phải giả dụ chuyện sẽ không xảy ra vậy, ngày đó người tới đây là ngươi, sự thật sẽ không thay đổi.\”