[Edit] Phi Điển Hình Cứu Rỗi (1) – Tiểu Ngô Quân – Chương 67 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Phi Điển Hình Cứu Rỗi (1) – Tiểu Ngô Quân - Chương 67

Edit: Ry

Bùi Đạc làm như không có việc gì tiếp tục giúp hồ ly rửa ráy, sau đó vớt chú cáo nhỏ ướt sũng ra, dùng linh lực hong khô cho nó.

Theo nhịp thở của hồ ly nhỏ, sương mù màu hồng nhạt không ngừng tràn ra từ người y.

Bùi Đạc biết cái này là di chứng của việc y nuốt yêu đan hoa đào yêu nhưng chưa kịp luyện hóa, bèn đặt Lâm Chức lên giường.

Trong cung còn việc cần hắn đi xử lý, Bùi Đạc không định mang Lâm Chức theo.

Không chỉ là vì hồ ly nhỏ đang mê man, mà là vì sương mù trên người y sẽ làm ảnh hưởng tới con người.

Để tránh cho có người yêu đương với một con hồ ly, Bùi Đạc cảm thấy đặt y ở nhà là tốt nhất.

Hắn vào trong lối đi bí mật, một lát sau lại trở về.

Thôi, không ở cạnh theo dõi, lỡ không ổn định có chuyện thì sao.

Trong điện Ngọc Huyễn, Bùi Thịnh nhận được lời nhắn rằng Bùi Đạc muốn mang những tấu chương quan trọng nhất tới phủ để xử lý.

Bùi Thịnh lập tức giao tấu chương mình đã sàng lọc một lần, nhìn người ta mang đi.

Lúc tấu chương được vận chuyển tới phủ, Bùi Đạc đang ngồi bên giường ngắm dáng vẻ khi ngủ của hồ ly nhỏ, còn nắn bóp đuôi y.

Trước khi Lâm Chức trở lại, Bùi Đạc còn nghĩ phải để y ghi nhớ thật lâu. Nhưng thấy hồ ly nhỏ mệt mỏi chạy về, nhìn là biết rất vất vả, sự buồn bực và thứ cảm xúc không biết miêu tả ra sao cũng ứ lại trong lòng, cuối cùng biến thành động tác bóp đuôi này.

Thưởng cũng không đúng mà phạt cũng không xong, đã thế nhóc con không tim không phổi này còn nằm ngáy o o được.

Bùi Đạc luôn đầy mưu mô, hiếm khi có lúc bó tay chịu chết như vậy, còn là kiểu vừa bực vừa thoải mái.

\”Đúng là kì lạ.\” Bùi Đạc lẩm bẩm, đăm chiêu nhìn Lâm Chức.

Từ khi nào lòng cảnh giác của hắn đã thấp như vậy, Lâm Chức trở về mà hắn cũng không phát hiện, chứng nhức đầu đã ảnh hưởng mạnh tới vậy rồi ư?

Bùi Đạc chải lông cho Lâm Chức, trong con mắt là một vùng tăm tối.

Với xu thế ngày một nghiêm trọng này thì hắn còn bao lâu nữa.

Sư phụ tinh thông bói toán, lại không tính ra được mệnh cách của hắn. Bùi Đạc nghĩ có lẽ ông ấy tính ra, chỉ là không nói mà thôi.

Trên đời này, anh tài thường đoản mệnh, đây là lời sư phụ vô tình thốt ra sau khi say. Khi chứng đau đầu ngày càng nghiêm trọng không có thuốc chữa, Bùi Đạc cũng đã giác ngộ.

Cái vuốt ve càng lúc càng nhẹ nhàng, hắn thử sờ vào tai hồ ly. Có vẻ như dù đang trong giấc ngủ nhóc con cũng nhận ra sự quấy rầy này, cái tai vẫy vẫy, khiến Bùi Đạc không khỏi cong môi.

Làm yêu tốt biết mấy, hà cớ gì phải làm người, sống quãng đời ngắn ngủi này.

Tấu chương được chuyển vào phủ, Bùi Đạc không có thư phòng nên toàn bộ được mang tới phòng ngủ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.