[Edit] Phi Điển Hình Cứu Rỗi (1) – Tiểu Ngô Quân – Chương 61 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Phi Điển Hình Cứu Rỗi (1) – Tiểu Ngô Quân - Chương 61

Edit: Ry

Nơi Bùi Đạc xử lý chính vụ không nằm ở điện bên cạnh, mà là một cung điện được canh giữ nghiêm ngặt, gọi là Điện Ngọc Huyễn.

Lâm Chức nằm trong tay Bùi Đạc ngắm nhìn quang cảnh, nhăn cái mũi ướt át: \”Mùi ở hoàng cung thật lạ.\”

Ý Lâm Chức không phải là mùi hương, mà là hơi thở hỗn loạn ở nơi này.

Long khí, thiền khí của Phật gia, thanh khí của Đạo gia, lệ khí của Trấn Yêu Tư, oán khí và dục vọng, tất cả nồng đậm đan xen vào nhau dưới cái nắng gay gắt.

Mặc dù nơi này bình yên, còn có một sự uy nghi không thể xâm phạm, nhưng luôn cảm giác có thứ gì đó nguy hiểm ở dưới lòng đất đang rục rịch.

Bùi Đạc nghe hồ ly nhỏ miêu tả, nhấn mũi nó.

\”Mũi của ngươi cũng nhạy lắm, dưới lòng đất đúng là giam giữ vài thứ.\”

Về phần là cái gì, Bùi Đạc không nói.

Có thị vệ thấy Bùi Đạc thì ôm kiếm hành lễ, mắt nhìn thẳng.

Lâm Chức im lặng làm cáo bình thường, không hỏi nữa.

Không cần Bùi Đạc nói Lâm Chức cũng biết nhà lao của Trấn Yêu Tư nằm ngay dưới lòng đất hoàng cung, có một vài yêu quỷ tinh quái không thể giết nên buộc phải trấn áp.

Bên dưới hoàng cung là long mạch, lấy đó để trấn áp, hao mòn chúng thì không còn gì tốt hơn.

Bên trong giam cái gì Lâm Chức lại không hứng thú lắm, có lẽ là vì chúng không liên quan tới nhiệm vụ của y.

Lâm Chức nhắm mắt, làm hồ ly thoải mái hơn làm người nhiều, không cần phải đi đường, không có việc gì thì nằm ngủ.

Bùi Thịnh đứng ở cửa Điện Ngọc Huyễn đón Bùi Đạc, thấy con cáo tím trong lòng hắn cũng không ngạc nhiên.

Đại thái giám Bùi Đạc ôm một con cáo tím chấp chính, tin này không tới một buổi sáng đã lan truyền khắp hoàng cung, từ Ngự Thư Phòng với Điện Ngọc Huyễn chỉ có một đoạn, đương nhiên Bùi Thịnh cũng biết.

\”Tiểu hồ ly đường huynh nuôi đây ư, đúng là xinh đẹp đáng yêu.\”

Sự hâm mộ trong lời Bùi Thịnh không hoàn toàn là lấy lòng.

Thời buổi này cáo khan hiếm, con đẹp lại càng khó kiếm. Cậu biết cáo trắng, cáo đỏ, cáo lông xanh, nhưng đây là lần đầu thấy một con cáo lông tím.

Mà chú cáo nhỏ này nghe thấy cậu nói cũng mở mắt, đôi mắt màu tím nhìn thẳng người vừa lên tiếng, cực kì linh hoạt đáng yêu. Nếu không phải nó đang nằm trong lòng đường huynh, Bùi Thịnh cũng muốn xoa bóp một phen.

Chẳng trách hôm qua đường huynh xem báo cáo về nó còn cười một tiếng, đáng yêu như vậy, ngay cả đường huynh cũng cưng chiều ôm vào cung không nỡ rời tay cũng là bình thường.

Bùi Đạc gật đầu, nhìn ra khát vọng của đường đệ, lại không định để cậu sờ. Hắn đặt hồ ly nhỏ lên bàn, xoa đầu nó, lại nghịch cái tai nhọn. Sau đó giở tấu chương, thái giám mài mực lập tức tiến tới làm việc, ngòi bút lông cừu tinh tế nhiễm màu mực đỏ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.