Edit: Ry
Trong đình viện mây cuộn mây tan, làn gió nóng đưa tới những tiếng xì xào.
Bùi Đạc nhẹ nhàng gật đầu, bế hồ ly tím đứng dậy, đi tới cái ao nhỏ bên đình.
Hắn khẽ hất ngón tay, đóa phật liên kia cứ thế trôi tới theo dòng nước, dừng lại trước mặt hắn.
Bùi Đạc cúi xuống, bỏ hồ ly trong tay vào giữa đóa sen.
Hồ ly vốn chỉ dài bằng cánh tay trẻ em, giờ cuộn tròn trông lại càng bé, nằm giữa đóa phật liên như tử ngọc thượng hạng.
Bùi Đạc nhớ lại dáng vẻ vừa rồi của nó, không khỏi lắc đầu cười.
Chẳng trách con người luôn thích nuôi gì đó giải sầu, đúng là cũng thú vị.
Ban đầu làm giao dịch với hắn, hồ ly nhỏ chưa từng nói nó mất yêu tâm, cũng coi như có tí khôn vặt. Chứ thứ yêu vật với nửa trái tim nhỏ yếu làm gì có tư cách giao dịch với hắn, đừng nói là làm tổn thương kẻ địch, nó có thể mất mạng bất cứ lúc nào.
Yêu vật nhỏ yếu như vậy, hắn có thể dễ dàng bóp chết.
Tiểu yêu hồ có phần gian xảo, nhưng không nhiều.
Mà lông của nó đúng là rất mềm, sờ rất dễ chịu. Nghĩ đến thuật pháp mà nó nói, Bùi Đạc không khỏi bật cười.
Thuật mê hoặc của hồ tộc đúng là thượng thừa, nhưng với tính tình và công lực của con hồ ly này, nếu nó đi mê hoặc người khác, có khi thất bại sẽ nói là \”được rồi, không quyến rũ được, đã nỗ lực hết sức\”.
Hắn nghĩ tới thuật an thần trong miệng hồ ly nhỏ, vẻ mặt trở nên lạnh nhạt.
Nhiều năm như vậy hắn đã thành thói quen, nếu chỉ đau như ban đầu thì cũng không sao, hắn có thể chịu được.
Nhưng cơn đau cứ tăng dần, tần suất phát tác cũng ngày một tấp nập.
Hôm nay ở thư phòng, hắn gần như bẻ gãy góc bàn, may mà lúc đó bầy tôi làm chuyện ngu xuẩn, tưởng là hắn đang tức giận.
Trước kia Bùi Đạc đã uống rất nhiều thuốc, nhưng thánh thủ y giới khẳng định bệnh của hắn không tầm thường, thuốc thang châm cứu của nhân gian đã vô hiệu.
Hắn cũng đi nghe kinh, nhưng dù là đại sư Vô Trần của Chùa Phạm Tĩnh hay là đạo trưởng Hành Thanh của Quan Tam Thanh, đều chỉ có thể làm dịu đôi chút thời kì đầu, về sau cũng không còn hiệu quả.
Những vị đại sư đương thời, cùng với người có thể nói là thiên phú trác tuyệt như hắn cũng không thể giải quyết loại nhân quả đau đớn quấn quanh, lấy tâm làm gốc này, sao có thể trông cậy vào một con hồ yêu.
Nhưng đúng là vì hồ ly nhỏ nói nó có thuật an thần nên Bùi Đạc mới chấp nhận giao dịch với nó. Tuy là trong lòng không ôm kì vọng, nhưng hắn không hoàn toàn từ bỏ, dù sao cũng là Hồ tộc, chúng luôn có những loại bí thuật mà con người không biết.
Chưa bàn tới những chuyện khác, nhưng tâm trạng của hắn đúng là khá hơn một chút.
Bùi Đạc vào nhà, thị nữ đứng trong góc sân nhẹ nhàng đi tới, bắt đầu thu dọn ấm chén, rời khỏi viện.